Tổng cục lâm nghiệp - Điểm báo ngày 8/6/2017

Điểm báo ngày 8/6/2017

Cập nhật ngày : 08/06/2017 3:55:38 CH

ĐIỂM BÁO

LĨNH VỰC LÂM NGHIỆP

(Ngày 08 tháng 6 năm 2017)

Đại biểu Quốc hội bức xúc chuyện phá rừng

Cách nào để ngăn việc phá rừng và khai thác gỗ trái phép? Câu hỏi được nhiều đại biểu Quốc hội (ĐBQH) nêu tại phiên thảo luận tổ về dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng chiều 7/6.

ĐB Phạm Khánh Phong Lan (TP.HCM) cho rằng vấn nạn lớn nhất là chuyện phá rừng mà trong đó thủy điện góp phần phá rừng... rất hiệu quả. “Tôi nghe nhiều dư luận nói rằng khi chạy chọt, cố gắng kiếm được một dự án thủy điện nhỏ thì mục tiêu của họ không phải hy vọng làm thủy điện bán cho điện lực vì không đáng bao nhiêu tiền. Cái họ hướng đến là khi được giao dự án rồi sẽ có một khoảnh rừng tha hồ phá, khai thác toàn bộ gỗ khu vực đó” - bà Lan nói.

Cũng theo ĐB này, dù sau này có chính sách trồng bù rừng đi chăng nữa thì đa số cũng là rừng cao su, trong khi dưới tán cao su không có con gì, cây gì có thể sống được.

“Những cây gỗ lâu năm, gỗ quý, rừng đặc dụng, bảo tồn bị khai thác hết. Rồi khi tính thành tích cuối năm để báo cáo lại lấy những diện tích rừng nho nhỏ vừa được trồng với những cây theo mục tiêu kinh tế mà nó giống như một nông trại lớn chứ không phải là rừng nữa.”

ĐB Dương Ngọc Hải thì băn khoăn về quy định “kinh doanh” rừng và cho rằng ở đây khái niệm này hàm ý “làm dịch vụ và khai thác, chứ đất rừng thì không thể đem bán được”.  Cùng quan điểm bảo vệ tối đa diện tích đất rừng, ĐB Ngô Tuấn Nghĩa nhất trí với quan điểm của Ban soạn thảo không quy định “người Việt Nam định cư ở nước ngoài được Nhà nước giao rừng, cho thuê rừng, giao đất, cho thuê đất để phát triển rừng” là chủ rừng; đồng thời hạn chế các trường hợp chuyển đổi mục đích sử dụng đất rừng. ĐN Ngô Tuấn Nghĩa phát biểu: “Những quy định về khai thác kinh doanh lâm sản phải giữ được kế sinh nhai cho đồng bào dân tộc, là những người trực tiếp giữ rừng và có cuộc sống gắn bó hữu cơ với rừng”.

Liên quan đến dự án Luật Thủy sản sửa đổi, ĐB Phạm Khánh Phong Lan nhấn mạnh, dường như dự luật đã “bỏ quên” vai trò của Bộ Y tế, cơ quan quản lý nhà nước đầu mối về an toàn thực phẩm. Bà Lan nói: “Từng đã có việc Bộ Nông nghiệp cho phép sử dụng tới 50 loại kháng sinh trong chăn nuôi, chế biến thực phẩm, trong khi Bộ Y tế chỉ cho phép chưa tới 20 loại. Phải có sự thống nhất giữa hai Bộ này mới đảm bảo được an toàn thực phẩm đối với thủy hải sản”.

Một ĐB khác của TP.HCM, ông Ngô Tuấn Nghĩa, lại kể một thực tế khác diễn biến nhiều năm qua: “Nhiều người bình thường tự dưng giàu có lên. Anh thuê 30 mẫu hoặc 50 mẫu và lợi dụng khai thác rừng nghèo, trồng rừng mới. Khai thác rừng nghèo xong, trồng rừng mới chẳng có gì, anh sang tay cho người khác và buông xuôi. Thế nên câu chuyện đất hoang hóa, rừng bị tàn phá diễn biến rất phức tạp, phổ biến nhưng lại rất khó cấm cản”.

Thiếu tướng Sùng Thìn Cò, Phó Tư lệnh Quân khu 2 (ĐBQH Hà Giang), kể ở Hà Giang trước đây có rất nhiều gỗ quý như nghiến, đinh, trai, thông đá... nhưng người dân không giữ được, phá hết.

“Có những thời kỳ ở Hà Giang, “người ta” thu mua gỗ để phá hoại mình. Dân mình chỉ đi vác một cục gỗ 30-40 cân bán là mua được cái điện thoại 1-2 triệu rồi. Nhưng dân đi làm cả năm không mua được. Chính cái đó khuyến khích lâm tặc phá rừng. Phá kinh khủng” - Thiếu tướng Cò kể.

Tuy nhiên, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò cũng cho rằng nếu không dựa vào dân thì không thể giữ được rừng. “Kinh phí hằng năm cho tuyên truyền cũng có. Tôi lấy kinh phí đó mua bò, trâu, heo, tổ chức ăn uống, hội nghị đoàn kết quân dân, rồi tuyên bố biểu quyết từ nay không phá rừng. Thế là dân khoái” - ông Cò nêu kinh nghiệm của mình và đề xuất đánh số thứ tự những cây gỗ quý, giao cho dân quản lý và kiểm tra định kỳ.

Trong khi đó, Thiếu tướng, Phó Tư lệnh Quân khu 1 Phan Văn Tường (ĐBQH tỉnh Thái Nguyên) đặt vấn đề phải bảo vệ rừng phòng hộ và quy định rõ trong luật nguyên tắc không được giảm diện tích rừng phòng hộ.

Tại Đoàn ĐBQH TP Hà Nội, một số ĐB đề nghị phải xác định rõ trách nhiệm cá nhân trong việc bảo vệ rừng. “Chúng tôi đề nghị phải ghi rõ trách nhiệm là của chủ tịch UBND cấp tỉnh, huyện, xã” - hòa thượng Thích Bảo Nghiêm nói.

Chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên Hoàng Văn Trà thì đề nghị làm rõ quyền và nghĩa vụ của “chủ rừng” trong dự luật. “Chủ rừng được giao rừng, phải bảo vệ rừng giống như bảo vệ nhà mình, nếu không thì phải xử lý và thay chủ rừng” - ông Trà nói.

Ý kiến khác đề nghị xem xét lại quy định giao cho cấp huyện chuyển đổi mục đích sử dụng rừng bởi quy định này dễ bị lạm dụng trên thực tế. “Mình chưa cho phép chuyển đổi mục đích sử dụng rừng thì người ta đã làm tràn lan, thậm chí xây dựng không phép trên đất rừng” - ĐB này lo ngại. (Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh Online 8/6; Quân Đội Nhân Dân Online 7/6; Bnews.vn 7/6; Sài Gòn Giải Phóng Online 7/6) Về đầu trang

Cần khái niệm “chủ rừng”

Cơ bản đồng tình với nội dung dự án Luật Bảo vệ và Phát triên rừng (sửa đổi), song các ĐBQH Nguyễn Thị Phúc (Hưng Yên), Đàng Thị Mỹ Hương (Ninh Thuận), Lưu Bình Nhưỡng (Bến Tre)... còn băn khoăn về đề nghị đổi tên Luật thành Luật Lâm nghiệp như đề nghị của Chính phủ.

Theo ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng, hoặc giữ như tên Luật hiện hành, hoặc có thể tích hợp theo hướng đổi tên thành Luật Bao vệ, phát triển rừng và hoạt động lâm nghiệp. Tên gọi tuy hơi dài, nhưng đầy đủ và rõ ý. Còn nếu đổi tên thành Luật Lâm nghiệp sẽ không có tác động mạnh trong thực hiện nhiệm vụ bào vệ và phát triển rừng.

Về khái niệm “chủ rừng” quy định tại Điều 8, dự thảo Luật, ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng nêu rõ, chủ rừng là tổ chức, hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư được Nhà nước giao rừng, cho thuê rừng hoặc tự phục hồi, phát triên rừng được Nhà nước công nhận hoặc nhận chuyên giao rừng từ tổ chức, cá nhân khác theo quy định của pháp luật, gồm tổ chức trong nước. Ngoài ra, còn có hộ gia đình, cá nhân trong nước; cộng đông dân cư; doanh nghiệp c6 vôn đần tư nước ngoài tại Việt Nam. Vậy “chủ rừng” có gắn bó và đồng thời là chủ sở hữu theo quy định của Bộ luật Dân sự hay không?

Theo ĐB Lưu Bình Nhưỡng, chủ rừng là khái niệm đặc biệt. Nếu dự thảo Luật không quy định rõ, dễ gây nhầm lẫn. Mồi chủ rừng có một loại quyển khác nhau - quy định chủ rừng là Ban quản lý khác với hộ gia đình và cá nhân. Vậy dự thảo Luật này giải quyết sự khác nhau này như thế nào? Rừng là một không gian, hệ sinh thái, gồm cả động vật, thực vật... - vậy chủ rừng có được sở hữu tất cả những yếu tố này không? Nếu không quy định rõ sẽ dẫn đến tranh chấp, xung đột, khó giải quyết sau khi ban hành.

Nêu thực tế thời gian qua xảy ra nhiều vụ vi phạm pháp luật về rừng, trong đó có khai thác, lấn chiếm đất rừng, phá rừng, các ĐBQH Nguyễn Thị Phúc (Hưng Yên), Phan Việt Cường (Quảng Nam)... cho rằng, chế tài đối với các hành vi vi phạm còn nhẹ, chưa đủ sức răn đe. Dự thảo Luật cần nghiên cứu tăng mức xử phạt, nhất là có chế tài thật nặng với việc khai thác lâm sản trái phép. (Đại Biểu Nhân Dân 8/6, tr2) Về đầu trang

Từ luật bảo vệ rừng, nghĩ về việc giữ cây trong phố

Trong khi thảo luận Dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) tại tổ chiều 7-6, nhiều đại biểu Quốc hội đã đề cập những vụ việc liên quan gần đây như việc chặt hay giữ 1.300 cây xanh trên phố Phạm Văn Đồng, vụ cháy rừng ở Sóc Sơn hay vấn đề quy hoạch bán đảo Sơn Trà...

Đại biểu Nguyễn Anh Trí (Hà Nội) băn khoăn, toàn bộ dự án luật này và luật Thủy lợi hầu như không đề cập đến suối, hồ, sông ở trong rừng, đó là những thực thể gắn với cây, đất của rừng nhưng chúng ta đã lãng quên hoặc quy định ở đâu đó không hợp lý.

Theo đại biểu Nguyễn Anh Trí, cần có những quy định phạt hành vi gây ra ô nhiễm sông suối ở trong rừng cũng như việc chặn dòng sông suối. “Đề nghị quy định ở đâu đó để không ngăn chặn dòng chảy suối ở trong rừng. Dòng sông và suối ngoằn nghèo là có lý của tự nhiên. Chặn dòng phải xem xét kỹ vì thực tế việc làm thủy điện nhỏ đã làm dòng suối cạn đi, mà không có suối làm sao có sông”, ông nói.

Nhắc đến vụ cháy rừng ở Sóc Sơn, đại biểu Nguyễn Chiến (Hà Nội) cho rằng, trong khi các nước phát triển rất chú trọng phát triển rừng tự nhiên nhưng cũng phải có quy hoạch để tiếp cận và khai thác rừng thì chúng ta không có quy định cụ thể về phát triển rừng trong luật. Vì thế, khi xảy ra vụ cháy rừng ở Sóc Sơn mới đây, điều kiện tiếp cận rừng rất khó, chỉ đứng ngoài dùng cây dập lửa.

Mặc dù Chính phủ đề xuất đổi tên thành Luật Lâm nghiệp nhưng nhiều đại biểu cho rằng nên giữ nguyên tên gọi cũ là Luật Bảo vệ và phát triển rừng.

Đại biểu Nguyễn Quang Tuấn (Hà Nội) cho rằng không nên lấy tên Luật lâm nghiệp vì chúng ta thiên về luật giữ rừng hơn là kinh doanh rừng.

“Chữ lâm nghiệp ngắn nhưng là từ Hán Việt nhiều người không hiểu. Còn Luật Bảo vệ và phát triển rừng thì người dân ai cũng thấy trách nhiệm của mình trong mọi tầng lớp về bảo vệ rừng”, Hòa Thượng Thích Bảo Nghiêm nói.

Còn đại biểu Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội) cho biết, dù Ủy ban Khoa học Công nghệ và Môi trường của Quốc hội đã có báo cáo thẩm tra đề nghị giữ nguyên tên gọi Luật Bảo vệ và phát triển rừng, nhưng trong báo cáo của Chính phủ vẫn đề nghị đổi tên Luật lâm nghiệp. “Đây là điều cần hết sức cân nhắc, vì nó trái với chỉ thị của Đảng ban hành về bảo vệ và phát triển rừng”, đại biểu Quốc Khánh nói.

Bà Quốc Khánh thẳng thắn chỉ ra: “Trong tư duy của ngành lâm nghiệp muốn lái rừng thuộc ngành mình quản lý để tránh chồng chéo với ngành bảo vệ tài nguyên môi trường. Ngành nào xây dựng luật cũng thiên về bảo vệ lợi ích của ngành mình mà không tính đến lợi ích chung”.

Đại biểu này đề nghị, đã đến lúc Chính phủ cần làm rõ, không nên vì một ngành mà thay đổi, đặc biệt chúng ta đang cơ cấu lại các ngành, nhập từ ngành này sang ngành kia, nhưng rừng thì không thay đổi được.

Đại biểu Trần Thị Quốc Khánh cũng chỉ ra, luật Đa dạng sinh học thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường, còn luật này lại thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, hai cơ quan đều nói về rừng nhưng phân loại khác nhau. Luật Đa dạng sinh học quy định năm thành phần rừng nhưng luật này chỉ có ba. Bà Khánh đề nghị phải xem lại để có sự thống nhất, trước khi đưa ra Quốc hội thông qua.

Về vấn đề này, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nguyễn Xuân Cường cho rằng, thực tế chúng ta đang cơ cấu nền kinh tế thành chuỗi để bảo vệ, chế biến và phát triển thương mại. Xuyên suốt tinh thần của dự thảo luật mới là phát triển ngành kinh tế lâm nghiệp và ngành rừng. Vì thế, tên luật Lâm nghiệp mới bao quát hết được và phù hợp với xu thế tương lai. Bộ trưởng cho biết, trong cuộc hội thảo gần đây nhất, 400 đại biểu đều đồng ý với tên gọi mới này. (Pháp Luật Việt Nam 8/6, tr3; Nhân Dân Online 7/6) Về đầu trang

Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm: 'Chặt cây cũng như sát sinh'

"Chặt cây cũng như chuyện sát sinh. Cây cối cho chúng ta sự sống, che mát cho chúng ta nên phải nghiêm cấm việc chặt cây", hòa thượng Thích Bảo Nghiêm nói tại cuộc thảo luận tổ QH về dự án luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) chiều nay.

Theo hòa thượng Thích Bảo Nghiêm (ĐB Hà Nội), rừng là lá phổi lớn, bất kỳ thời đại nào cũng cần phải giữ. Ông xót xa khi thấy hình ảnh lâm tặc tàn phá rừng những năm gần đây.

ĐB Thích Bảo Nghiêm cho rằng, không chỉ bảo vệ rừng đặc dụng mà ngay cả cây xanh trong đô thị cũng phải giữ gìn.

“TP chúng ta (Hà Nội) có hàng triệu cây đang phát triển, nếu như các tỉnh thành khác cũng trồng được như vậy thì rất tốt. Như mấy hôm nay chúng ta thấy nhiệt độ ngoài trời chênh lệch so với dưới bóng cây thế nào. Như thế mới thấy tác dụng lớn của cây xanh cả trong đô thị lẫn trên rừng”, ông nói.

Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm cũng nói rõ giáo lý của đạo Phật là nghiêm cấm việc chặt cây: “Chặt cây cũng như chuyện sát sinh động vật. Cây cối cho chúng ta sự sống, che mát cho chúng ta nên phải nghiêm cấm việc chặt cây”.

Tại buổi thảo luận, đại biểu Nguyễn Tiến Sinh (Hòa Bình) đã nêu vấn đề cuộc sống của đồng bào miền núi gặp rất nhiều khó khăn. Người giữ tài nguyên quý của đất nước (rừng) lại rất nghèo, đời sống gặp nhiều khó khăn. “Giao rừng cho đồng bào không phải chỉ giữ rừng mà còn tạo sinh kế cho người dân. Với mức khoán 150 – 200 nghìn/ha/năm thì không ai yêu rừng được, như thế đói lắm, giao rừng phải tạo ddeieuf kiện để đồng bào sản xuất canh tác giữ rừng và đảm bảo sống bằng nghề” – đại biểu Sinh nói.

ĐB Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội) cho hay, trong những ngày nắng vừa qua rừng Sóc Sơn (Hà Nội) bị cháy dữ dội, khó kiểm soát là bài học đau xót cho việc phát triển rừng, giữ rừng.

Theo bà Khánh, nếu rừng bị mất, không chỉ ảnh hưởng đến tài nguyên thiên nhiên, môi trường sống mà cả du khách cũng không đến với đất nước chúng ta.

“Rừng của chúng ta không còn nhiều nên phải quy định chặt chẽ, để tránh việc khai thác gỗ bừa bãi”, bà nói.

ĐB Nguyễn Chiến (Hà Nội) thì cho hay, trong luật cần xác định rõ trách nhiệm bảo vệ rừng là của các cấp ngành và ngay cả người dân.

Từ vụ việc cháy rừng ở huyện Sóc Sơn, ĐB Chiến cho rằng, công tác bảo vệ, cứu hộ rừng cũng đang gặp nhiều khó khăn.

Phó Tư lệnh Quân khu 2 Sùng Thìn Cò (ĐB Hà Giang) thì nhấn mạnh: “Kẻ thù của rừng là con người, bạn thân của rừng cũng là con người. Trồng rừng cũng là dân, phá rừng cũng là dân”.

Ông cho rằng, nếu các chủ trương, chính sách pháp luật của mình chưa đi vào cuộc sống người dân thì sẽ mất nhiều, được thì rất ít.

ĐB kể, Hà Giang có 4 huyện vùng cao là núi đá, nước không có, khí hậu khắc nghiệt. Ngày xưa có những loại cây rừng như cây nghiến, cây đinh, cây trai, thông đá… toàn là gỗ quý nhưng dân mình không giữ được, phá hết. Đưa các loại cây khác đến trồng cũng không lên được nhưng rừng tái sinh tự mọc thì rất tốt.

Ông cho rằng phải làm sao cho thích hợp với từng vùng. Các khu vực rừng đặc dụng, theo quy định của pháp luật là không được bố trí dân cư ở gần. Nhưng ở Hà Giang, người đông, đất ít. Trên núi nhiều đá cũng chả ở được. Rừng đặc dụng có một chút đất, không ai bỏ cuộc sống được, ai cũng phải kiếm kế sinh nhai.

“Người ta ở gần đặc dụng từ xa xưa rồi. Chúng tôi vào bảo sao lại không giao cho dân lại để thế này. Thế là cha chung không ai khóc. Ai phá thì cứ phá, giữ thì chả có cơ sở. Kiểm lâm vào giao một số cây nhưng không có văn bản và chế độ kèm theo nên không giữ được”, ông Sùng Thìn Cò nói và cho biết có những thời kỳ ở Hà Giang “người ta” thu mua gỗ để phá hoại mình.

“Dân vác một cục gỗ 30-40kg đi bán là mua được cái điện thoại 1-2 triệu rồi, mà đi làm cả năm không mua được. Chính cái đó khuyến khích phá rừng, phá kinh khủng”, ĐB Hà Giang cảnh báo.

Theo ông, lâm tặc chính là dân của mình, đi đêm hôm đánh cả anh em. Vì vậy phải làm tốt công tác tuyên truyền.

“Tôi lấy kinh phí tuyên truyền hàng năm mua bò, trâu, lợn, tổ chức ăn uống, hội nghị đoàn kết quân - dân. Dân từ trẻ tới già đến hết. Ai đến thì mang bát, đũa, cơm. Rồi tuyên bố đoàn kết, biểu quyết từ nay không phá rừng. Thế là dân rất thích”, ông kể và cho biết rừng Hà Giang đến giờ giữ được cũng là nhờ dựa vào dân.(Nông Thôn Ngày Nay 8/6, tr3; Tiền Phong 8/6, tr2; Vietnamnet.vn 7/6; Hà Nội Mới Online 7/6; Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh Online 7/6) Về đầu trang

Thủ tướng chỉ đạo đóng cửa rừng nhưng chặt phá vẫn diễn ra tự nhiên, vô tư

Đây là ý kiến của thiếu tướng Ngô Tuấn Nghĩa, Chính ủy Bộ Tư lệnh TP.HCM, tại phiên thảo luận tổ chiều 7.6 về dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) và dự án Luật Thủy sản (sửa đổi).

Ủng hộ việc giữ tên gọi dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng, ĐB Nghĩa nhấn mạnh "bảo vệ và phát triển rừng là điều cấp bách và lâu dài. Bảo vệ rừng cũng là bảo vệ môi trường an ninh quốc gia. Không còn rừng sẽ khó lắm”.

Góp ý cho dự luật, ĐB Nghĩa cảnh báo luật phải chặt chẽ để tránh việc lợi dụng quy định kinh doanh, khai thác rừng nghèo để trồng rừng mới. Từ nhiều năm qua có tình trạng thuê vài chục mẫu rừng để khai thác rừng nghèo sau đó trồng mới. Tuy nhiên sau khi khai thác xong, người thuê lại sang tay hoặc bỏ không trồng mới dẫn đến tình trạng đất đai bị hoang hoá, rừng bị tàn phá. Tình trạng này diễn biến rất phức tạp.

“Vừa qua Thủ tướng đã có chỉ đạo đóng cửa rừng nhưng vẫn diễn ra tình trạng chặt phá tự nhiên, vô tư”, thiếu tướng Ngô Tuấn Nghĩa nói. Hậu quả của việc này, người dân, đặc biệt là đồng bào dân tộc thiểu số phải hứng chịu, mất kế sinh nhai, ảnh hưởng nghiêm trọng cuộc sống. “Nếu không xử lý tốt vấn đề này sẽ dẫn đến tràn lan mất kiểm soát”, thiếu tướng Nghĩa nhấn mạnh.

Ông Huỳnh Tấn Vinh, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng cho biết như trên tại văn bản cảm ơn chỉ đạo của Thủ tướng liên quan đến dự án “bạt núi Sơn Trà”.

Góp ý cho dự luật, ĐB Trương Trọng Nghĩa (TP.HCM) ủng hộ việc dự luật đã quy định cấm khai thác tài nguyên khoáng sản, thiên nhiên làm thay đổi cảnh quan tự nhiên của hệ sinh thái rừng. Tuy nhiên ĐB Nghĩa cho rằng sau vụ việc Sơn Trà, luật cần bổ sung cấm hành vi kinh doanh, khai thác làm thay đổi cảnh quan tự nhiên sinh thái rừng.

Cũng theo ĐB Nghĩa, dự luật cần làm rõ một số khái niệm như “chủ rừng”. "Rừng là những thứ ở trên mặt đất gồm cả các loại thực vật, động vật. Tôi thuê đất trồng rừng nhưng các sinh cảnh, động vật trong đó có thuộc sở hữu chủ rừng không? Quy định thế nào về việc khai thác rừng nghèo, từ đó phát triển lên trong đó có sinh cảnh cần được bảo tồn? Nghĩa vụ của chủ rừng ra sao, phải làm rõ”, ĐB Nghĩa phát biểu.

Đại biểu Chau Chắc (An Giang) cho rằng: Nếu giữ tên gọi là Luật Bảo vệ và phát triển rừng thì đề nghị cơ quan soạn thảo tiếp tục điều chỉnh phạm vi luật cho phù hợp với tên gọi. Phải sửa các nội dung và kết cấu các nội dung của luật cho phù hợp.

Theo đại biểu Nguyễn Mai Bộ (An Giang), nếu lấy tên là Luật Bảo vệ và phát triển rừng thì nguyên tắc trong Điều 4 lại là “Nguyên tắc hoạt động lâm nghiệp”. Rõ ràng nguyên tắc này không ăn nhập gì với tên gọi của luật như trong dự thảo luật.

“Tôi thấy rằng, ngay khung xương của luật đã có vấn đề nên nếu luật này thông qua rồi sẽ xảy ra xung đột với những luật khác như Luật Thương mại bởi trong dự thảo cũng đề cập đến kinh doanh lâm sản. Vì vậy, đề nghị ban soạn thảo lưu tâm vấn đề này”, đại biểu Nguyễn Mai Bộ kiến nghị.

Góp ý cho dự án Luật Thủy sản (sửa đổi), ĐB Phan Thị Bình Thuận, Phó giám đốc Sở Tư pháp TP.HCM cho rằng luật đã quy định cấm những hành vi như phá huỷ các hệ sinh thái đặc thù nhưng cơ chế để kiểm tra, giám sát các hành vi này trong xử lý vi phạm chưa rõ.

ĐB Bình Thuận dẫn chứng vụ việc Công ty TNHH Gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh xả thải gây ô nhiễm ở biển miền Trung dẫn đến phá huỷ hệ sinh thái, môi trường sống của các loài thuỷ sản nhưng việc kiểm tra giám sát, xử lý như thế nào không thấy đặt ra trong luật này.

Tương tự, ĐB Bình Thuận nhấn mạnh quy định cấm phóng sinh, thả các thuỷ sản ngoại lai vào vùng nước tự nhiên cũng phải có cơ chế kiểm soát tránh tình trạng nạn ốc bươu vàng, hay cá chim đen nhập về không ai kiểm tra giám sát, xử lý. (Thanh Niên 8/6, tr4; Sài Gòn Giải Phóng 8/6, tr2; Thanh Niên Online 7/6; Quân Đội Nhân Dân Online 7/6) Về đầu trang

Bảo vệ và phát triển rừng để phát triển kinh tế

Chiều 7/6, QH thảo luận ở tổ về dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) và dự án Luật Thủy sản (sửa đổi).

Một số đại biểu bày tỏ băn khoăn trong dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) chưa có những quy định liên quan bảo vệ nguồn nước ở sông, suối, ao, hồ nằm trên địa bàn rừng. Theo đại biểu Nguyễn Anh Trí (Hà Nội), đây đều là những thực thể có ảnh hưởng trực tiếp đến rừng, cũng như hệ thực vật của rừng. Do đó, dự án Luật cần bổ sung một số điều, khoản, góp phần ngăn chặn các hành vi cố ý gây ô nhiễm nguồn nước trên địa bàn rừng. Ngoài ra, khuyến khích người dân tạo ra những hồ nước cỡ nhỏ, bảo đảm nguồn nước để phát triển rừng, tránh tình trạng cạn kiện nước sau mỗi đợt mưa lũ, gây ảnh hưởng nghiêm trọng cho rừng.

Nhiều đại biểu bày tỏ đồng tình giữ nguyên tên gọi Luật Bảo vệ và phát triển rừng thay vì Luật Lâm nghiệp, bởi việc chuyển đổi tên gọi sẽ khiến Luật này không thể hiện được chủ trương của Ðảng, mà cụ thể là Chỉ thị số 13-CT/TW ngày 12-1-2017 của Ban Bí thư T.Ư Ðảng về tăng cường sự lãnh đạo của Ðảng đối với công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng. Ðại biểu Trần Thị Quốc Khánh (Hà Nội) nêu quan điểm, trong dự án Luật có 8 trong tổng số 12 chương là về vấn đề bảo vệ rừng, trong khi đó chỉ có 4 chương nói về lâm nghiệp, vì vậy nên giữ nguyên tên gọi Luật Bảo vệ và phát triển rừng là phù hợp. Một số ý kiến khác cho rằng, khái niệm chủ rừng trong dự án Luật còn chưa rõ ràng, có thể tạo sơ hở, gây thất thoát tài nguyên thiên nhiên. Cùng với đó, cần có thêm những chính sách rõ ràng về bảo vệ và phát triển rừng. Cụ thể, nên nghiêm cấm sử dụng, buôn bán gỗ quý với mục đích xây dựng, sinh hoạt hằng ngày, thay vì chỉ tập trung chặn bắt vận chuyển gỗ quý trái phép như hiện nay...

Đại biểu Nguyễn Văn Sơn (Hà Tĩnh) cho rằng, bảo vệ phát triển rừng cần có tiếp cận toàn diện hơn đặt trong bối cảnh ngành lâm nghiệp của ta hiện nay. Cho nên cần sửa tên Luật thành Luật Lâm nghiệp để bao quát hơn đối tượng phạm vi phát triển và bảo vệ rừng.

Băn khoăn chính sách nhà nước về lâm nghiệp, đại biểu Hoàng Thị Hoa (Bắc Giang) cho rằng Dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng quy định như vậy còn chung chung. Do đó cần quy định cụ thể chu kỳ trồng rừng, đồng thời có cơ chế chính sách về tín dụng phù hợp. (Đại Đoàn Kết 8/6, tr3; Nhân Dân Online 7/6) Về đầu trang

Đại tá Nguyễn Hữu Cầu: Luật pháp phải nghiêm minh để không có chỗ cho luật 'rừng'

Sáng 7/6, Quốc hội thảo luận tại hội trường về dự thảo Nghị quyết về xử lý nợ xấu của các tổ chức tín dụng và dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật các tổ chức tín dụng.

Là một đại biểu làm công tác thực tiễn, nhiều lần xử lý các vụ việc liên quan đến nợ, trong đó có nợ cá nhân và nợ tổ chức tín dụng, đại tá Nguyễn Hữu Cầu - Giám đốc Công an tỉnh Nghệ An đã gặp không ít trường hợp “dở khóc dở cười”.

“Có trường hợp hàng chục tỷ đồng nhưng mỗi tháng trả 2 triệu, tính ra đến 50 năm cũng chưa trả hết nợ! Đó là thực trạng của việc lấy nợ của các tổ chức tín dụng và người dân lương thiện biết tôn trọng pháp luật, còn đối với tín dụng đen, nhất là dân xã hội thì họ tìm mọi cách để lấy cả gốc lẫn lãi. Những kẻ này dùng luật “rừng”, khiến băng nhóm tội phạm đòi nợ thuê hoành hành, xã hội phức tạp và bất ổn”, đại biểu Cầu lên tiếng trước nghị trường.

Ông thẳng thắn phát biểu: “Tiền nhân dạy có 2 cách đấu tranh, cách thứ nhất là dùng pháp luật, cách thứ 2 là dùng luật rừng, cách thứ nhất dùng cho người, cách thứ 2 dùng cho dã thú. Tuy nhiên, trên thực tế cách thứ nhất vẫn chưa đủ, không hiệu quả nên phải dùng cả cách thứ 2”.

“Tôi mong muốn pháp luật của chúng ta phải nghiêm minh, phải hiệu quả để mọi người dân ai cũng dùng cách thứ nhất trong giải quyết các mối quan hệ xã hội. Tôi ủng hộ Quốc hội thông qua nghị quyết này với mục tiêu chung là lợi ích của nền kinh tế và lợi ích của đất nước”, ông nhấn mạnh.

Ngoài ra, đại biểu Cầu bày tỏ quan điểm đồng ý với nhiều đại biểu là cần quy định thêm 3 nguyên tắc: thứ nhất, không dùng công quỹ, ngân sách để trả nợ xấu; thứ 2 là xử lý nghiêm các tổ chức, cá nhân vi phạm; thứ 3 là yêu cầu các tổ chức tín dụng tăng trích lập quỹ dự phòng để xử lý nợ xấu.

Vị đại tá đến từ đoàn ĐBQH Nghệ An cũng nên băn khoăn về Điều 14 trong nghị quyết quy định về trả vật chứng cho tổ chức tín dụng. Theo ông, vật chứng của chủ sở hữu phải trả cho chủ sở hữu chứ không thể trả tổ chức tín dụng, vật chứng là tiền bạc, tài sản do phạm tội mà có, công cụ, phương tiện lưu hành thì tịch thu sung công quỹ nhà nước và và vật chứng không có giá trị thì tiêu hủy. Trên cơ sở phân tích trên, đại biểu Nguyễn Hữu Cầu đề nghị xem xét bỏ điều này. (Báo Nghệ An Online 7/6) Về đầu trang

Cần cơ chế chính sách để tổ chức, bà con trồng rừng sống được

Chiều 7-6, Quốc hội thảo luận về Dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) Các ĐBQH rất lo lắng về tình trạng rừng bị phá trầm trọng hiện nay.

Hà Nội là nơi  vừa trải đợt nắng nóng kỷ lục, được coi là  chảo lửa Đông Nam Á, cộng với sự cố cháy cả trăm ha rừng ở huyện Sóc Sơn; dự kiến chặt bỏ, di chuyển 1.300 cây xà cừ để mở rộng đường thông khiến người dân bức xúc… nên phần thảo luận về phát triển rừng rất được các ĐBQH Hà Nội quan tâm. Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm (Hà Nội) phát biểu, rừng là thiêng liêng, bất cứ quốc gia nào, thời đại nào cũng phải giữ rừng nhưng hiện nay rừng đang bị phá hoại trầm trọng, rất xót xa. Trong khi đó, chúng ta đang phải đối mặt với những hậu quả biến đổi khí hậu rất khắc nghiệt, đòi hỏi càng phải bảo vệ và phát triển rừng. “Luật không chỉ để cứu lấy lá phổi của chúng ta mà còn giữ lại những cảnh quan tươi đẹp để phát triển du lịch.  Từ thực tế vừa qua của Sơn Trà, cho thấy quy định về quy hoạch phát triển rừng cần chặt chẽ hơn”, ĐB Thích Bảo Nghiêm phát biểu. ĐB đề nghị luật cần quy địch rõ trách nhiệm của Chủ tịch UBND cấp tỉnh, huyện, xã trong việc bảo vệ rừng.

Riêng với Thủ đô Hà Nội, Hòa thượng Thích Bảo Nghiêm dẫn chứng từ thực tế Hà Nội vừa trải qua đợt nắng nóng kỷ lục để nhấn mạnh rằng, cần đẩy mạnh tuyên truyền để từng người dân đều phải có ý thức trồng cây xanh, bảo vệ xây xanh. Muốn thế chính quyền cũng cần ứng xử với cây xanh thật thỏa đáng.  “Ở nhiều nước, người dân muốn đốn hạ cây xanh dù trong vườn của mình cũng phải xin phép chính quyền. Chúng ta cần học tập kinh nghiệm của họ.  Phật giáo cũng dăn dạy không được đốn hạ cây xanh, đó cũng là một hình thức sát sinh, vì cây cối cho chúng ta sự sống, che mát cho ta”, Hòa thượng nói. 

Luật sư Nguyễn Chiến (Hà Nội) cho rằng, do tác động của con người, diện tích rừng tự nhiên của chúng ta ngày càng giảm đi, vì vậy Luật phải làm sao để từng tổ chức, người dân đều phải có ý thức, trách nhiệm để bảo vệ, phát triển rừng. “Luật chưa có quy định cụ thể về quy hoạch rừng, bảo vệ rừng nên để rừng phát triển tự nhiên, chưa kiểm soát chặt chẽ việc phát triển dịch vụ khai thác rừng, lâm sản; chưa có sự phối hợp nhuần nhuyễn khi xảy ra sự cố cháy rừng.  Như vừa rồi cháy rừng ở Sóc Sơn, chúng ta cứu rừng rất thủ công. Chưa có trang thiết bị đầy đủ, chưa có chỉ đạo đồng bộ để ứng phó hiệu quả với sự cố”, luật sư Nguyễn Chiến chỉ ra.

ĐB Phan Việt Cường, Phó Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam đề nghị phải có chế tài thật nặng với việc khai thác lâm sản trái phép. “Giường tủ, bàn ghế làm từ cả xúc gỗ to bày bàn công khai ngoài đường mà không ai hỏi thăm dù không rõ xuất xứ. Thế thì làm sao rừng không bị phá hết”, ông Cường bức xúc.

 “Kẻ thù của rừng là con người, bạn thân của rừng cũng là con người. Trồng rừng cũng là dân, phá rừng cũng là dân”, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò, Phó Tư lệnh Quân khu 2, ĐBQH tỉnh Hà Giang nói.

Dẫn chứng từ thực tế Hà Giang ngày xưa có những loại cây rừng quý hiếm như cây nghiến, cây đinh, cây trai, thông đá… nhưng đến nay cơ bản đã bị phá hết,  Thiếu tướng cho rằng một phần nguyên nhân là chưa có chính sách phù hợp để dân giữ rừng. “Dân họ sống gần rừng đặc dụng từ xa xưa rồi, nay không giao rừng cho họ quản lý, không cho họ vào rừng. Thế là cha chung không ai khóc, không giữ được rừng”, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò phát biểu. Cũng theo ông, có những thời kỳ ở Hà Giang rộ lên tình trạng lợi dụng dân để thu mua gỗ.  Dân chỉ đi vác một xúc gỗ 30-40 cân về bán là mua được cái điện thoại 1-2 triệu đồng mà nếu đi làm  cả năm họ không mua được. Chính lợi ích như vậy đã “khuyến khích” dân đi phá rừng. “Tôi tham mưu cho Chủ tịch, Bí thư tỉnh thành lập các tổ công tác gồm biên phòng kiểm lâm dân quân đi chốt giữ và tuyên truyền cho dân, vì vậy mới hạn chế được việc phá rừng”, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò cho hay.

“Lâm tặc là ai? Chính là dân của mình. Nhưng không dựa vào dân thì không giữ được rừng, nên quan trọng là phải làm tốt công tác tuyên truyền để dân hiểu. Chúng tôi lấy kinh phí tuyên truyền hàng năm mua bò, trâu, lợn, tổ chức ăn uống, hội nghị đoàn kết quân – dân, vận động người dân biểu quyết từ nay không phá rừng. Rừng Hà Giang đến giờ giữ được là nhờ dựa vào dân”, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò cho biết thêm. Theo ông, nếu chúng ta có biện pháp, giải pháp cụ thể tuyên truyền cho nhân dân thì mới giữ được rừng. Chẳng hạn những cây nghiến to ở nước ta giờ không còn nhiều, vì vậy nên đánh số thứ tự, giao cho dân giữ, chính quyền kiểm tra định kỳ. Làm như thế thì mới giữ được những cây gỗ quý mà hàng triệu năm mới có được. “Giữ rừng phải có các giải pháp cụ thể nếu không chỉ là hô khẩu hiệu thôi.  Giao cho dân giữ rừng. Những chỗ nào dân chưa vào được thì giao cho kiểm lâm. Còn vùng biên giới kiểm lâm không lên được thì giao cho các đồn biên phòng để vừa bảo vệ biên giới vừa bảo vệ rừng, sau này có điều kiện thì làm du lịch sinh thái”, Thiếu tướng đề xuất. Ông cũng cho rằng, quan trọng nhất để giữ được rừng là chính sách của nhà nước. Vì vậy, Luật lần này phải nghiên cứu kỹ để khi ra đời đi được vào cuộc sống thường ngày của dân.

Bộ trưởng Bộ NN-PTNT Nguyễn Xuân Cường cho biết, qua thảo luận nổi lên vấn đề lớn, đó là cơ chế chính sách để tổ chức, bà con trồng rừng sống được. Họ phải sống được thì mới bảo vệ được rừng.  “Hỗ trợ kế sinh nhai cho người dân ở vùng lõi rừng như thế nào, làm sao bảo đảm để họ sống được, đó là điều mà luật phải thiết  kế  được. Phân bổ nguồn lực quốc gia như thế nào để  hỗ trợ trồng rừng cũng phải tính”, ông Cường nói. (Sài Gòn Giải Phóng Online 7/6; Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh Online 7/6) Về đầu trang

Phó Bí thư Tỉnh ủy Lê Quang Huy: Người dân chưa sống được bằng nghề rừng

Phát biểu về Dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi), đại biểu Quốc hội tỉnh Nghệ An Lê Quang Huy - Phó Bí thư Tỉnh ủy cho rằng người dân chưa thể xem nghề rừng là sinh kế.

Chiều 7/6, tiếp tục nội dung kỳ họp thứ 3, Quốc hội khóa XIV, các đại biểu thảo luận ở tổ về Dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) và dự án Luật Thủy sản (sửa đổi).

“Người làm nông nghiệp thì gọi là nông dân, đi đánh bắt cá gọi là ngư dân, làm muối gọi là diêm dân, thế đi làm rừng thì gọi là gì? Bỏ qua câu chữ, ý ở đây tôi muốn nói là người dân hiện nay chưa sống được bằng nghề rừng. Rừng không mang lại nguồn lợi để người ta bám vào đó và duy trì sinh kế”, đại biểu Huy nêu thực trạng.

Từ đó, ông cho rằng Dự án Luật Bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi) phải làm sao để các cá nhân, tổ chức trồng rừng phải rất rõ lợi ích của họ trong rừng đó thì người ta mới đóng góp “toàn tâm toàn ý”, thực sự đóng góp được và sống được bằng nghề rừng. Đồng thời, đại biểu đến từ đoàn Nghệ An cũng chỉ ra một số điều luật trong dự thảo chưa quy định cụ thể và chi tiết như khoản 1 điểm c các điều 41, 42, 43, khoản 3 điều 64,… gây khó khăn trong cách hiểu và thực hiện.

Trước thông tin dịch vụ bảo vệ phát triển rừng 5 năm vừa qua thu hơn 6.000 tỷ, tức mỗi năm khoảng 1.200 tỷ, hơn 20% đối với tổng mức đầu tư xã hội cho dịch vụ phát triển lâm nghiệp, đại biểu Lê Quang Huy tỏ ý tán thành: “Những ai sử dụng dịch vụ môi trường rừng như thủy điện, du lịch, sinh thái,… thì phải đóng vào, vậy mới có tiền để quay lại bảo vệ và phát triển rừng!”.

Bên cạnh đó, Phó Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An cũng góp ý về việc chuyển đổi mục đích sử dụng rừng. Là đại biểu tham gia vào quá trình giám sát phát triển thủy điện trong thời gian qua, ông Huy nhận thấy nhiều địa phương được các doanh nghiệp đầu tư xong phá rất nhiều rừng, nhưng đến khi có trách nhiệm trồng lại thì địa phương trả lời là không có quỹ đất để trồng.

“Tôi biết trước đây Bộ NN&PTNT có thông tư hướng dẫn rằng không có đất thì có thể đóng tiền, nhưng giữa đóng tiền với trồng rừng thay thế là 2 câu chuyện khác hoàn toàn về mặt môi trường và sinh thái”, đại biểu nêu quan điểm. (Báo Nghệ An Online 7/6) Về đầu trang

Nghệ An: Phát hiện nhiều cá thể động vật quý hiếm chết còng queo trong xe tải

Ngày 7-6, Công an huyện Thanh Chương đã bàn giao toàn bộ số động vật hoang dã quý hiếm bị bắt giữ trên xe tải BKS 37C-038.80 chạy từ Lào về Việt Nam, đồng thời tạm giữ phương tiện để phục vụ công tác điều tra theo quy định pháp luật.

Dùng ô tô vận chuyển động vật hoang dã quý hiếm

Trước đó, rạng sáng 6-6, tại chân cầu Rộ, thuộc thôn Lam Giang, xã Võ Liệt, huyện Thanh Chương, Đội điều tra Tổng hợp Công an huyện Thanh Chương, Nghệ An phối hợp với Cục Hải quan tỉnh tạm giữ xe tải mang BKS 37C - 038.80, do tài xế Lê Hồng Quân (35 tuổi), trú tại xóm Lâm Đồng, xã Sơn Lâm, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) điều khiển.

Kiểm tra trên xe tải, lực lượng chức năng phát hiện 5 cá thể động vật hoang dã quý hiếm gồm 1 cá thể vọc (thuộc nhóm 1B, loại động vật nguy cấp, quý hiếm) và 4 cá thể khỉ được ướp đông trong thùng xốp đá.

Chủ lô hàng trên là của tài xế xế Lê Hồng Quân. Tại thời điểm kiểm tra, tài xế Lê Hồng Quân không xuất trình được giấy tờ chứng minh nguồn gốc xuất xứ. Tài xế Quân khai đã mua số hàng trên tại Lào đưa về Việt Nam bán cho các nhà hàng ăn tại TP Hà Tĩnh.

Được biết trước đó, tại khu vực thị trấn Dùng, huyện Thanh Chương, Công an huyện Thanh Chương phá chuyên án 1114ĐV, bắt giữ 2 mẹ con Nguyễn Thị Nhượng (45 tuổi), Nguyễn Đắc Phú (19 tuổi) và Nguyễn Đắc Sung (51 tuổi, anh em họ bà Nhượng) cùng trú ở xóm 1, xã Thanh Văn, huyện Thanh Chương khi đang vận chuyển 3 cá thể khỉ nặng khoảng 30 kg đi tiêu thụ.

Khám xét nhà Nguyễn Thị Nhượng, thu giữ thêm một cá thể hổ đông lạnh (trọng lượng 120 kg) và 5 cá thể khỉ đã làm thịt, ướp đông lạnh (tổng trọng lượng 70 kg). Tại cơ quan công an, bà Nhượng khai nhận mua số thịt khỉ trên trên của 1 thanh niên lạ mặt quê xã Diễn Tháp (huyện Diễn Châu, Nghệ An). (Công An Nhân Dân Online 7/6) Về đầu trang

Thủ tướng Chính phủ ký công nhận sâm Ngọc Linh là sản phẩm quốc gia

Ngày 7.6, ông Hồ Quang Bửu - Chủ tịch UBND huyện miền núi Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam cho biết, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký quyết định số 787 ngày 5.6.2017 phê duyệt bổ sung danh mục sản phẩm quốc gia bắt đầu thực hiện từ năm 2017, thuộc Chương trình phát triển sản phẩm quốc gia đến năm 2020 cho cây sâm Ngọc Linh (sâm Ngọc Linh ở đỉnh Ngọc Linh thuộc 2 tỉnh Quảng Nam và Kon Tum).

Thủ tướng giao Bộ Khoa học và Công nghệ chủ trì, phối hợp với Bộ Tài chính, Bộ Kế hoạch và Đầu tư và các bộ, ngành, địa phương có liên quan xây dựng, trình Thủ tướng một số cơ chế ưu đãi đặc thù cho từng sản phẩm.

Theo tài liệu cung cấp, sâm Ngọc Linh là loài thân thảo, có tên khoa học là Panax vietnamensis Haet Grushv. thuộc họ Nhân sâm (Araliaceae). Ngoài ra, còn có một số tên gọi khác là sâm Việt Nam, sâm Khu Năm (sâm K5), sâm trúc (sâm đốt trúc, trúc tiết nhân sâm), củ ngải rọm con hay cây thuốc dấu của đồng bào dân tộc sống xung quanh chân núi Ngọc Linh.

Có thể nói rằng cả Thế giới chỉ có nước Việt Nam, cả nước chỉ có 2 tỉnh Kon Tum và Quảng Nam và tại 2 tỉnh cũng chỉ có 5 huyện, với 16 xã thuộc huyện Tu Mơ Rông, tỉnh Kon Tum và huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam là có sâm Ngọc Linh. Đỉnh Ngọc Linh cao 2.598m được xem như nóc nhà của Tây Nguyên, có rừng nguyên sinh cùng với sự phong phú của hệ động, thực vật với các điều kiện tự nhiên đặc biệt phù hợp cho sự sinh trưởng và phát triển của cây sâm Ngọc Linh.

Hơn 30 năm qua, các nhà khoa học trong và ngoài nước đã chứng minh sâm Ngọc Linh là loại sâm quý hiếm và tốt nhất Thế giới hiện nay, bên cạnh sâm Triều Tiên, sâm Trung Quốc và sâm Mỹ. Sâm Ngọc Linh có tác dụng như loại thuốc tăng lực, chống lão hóa, hồi dương, tăng cường sức đề kháng, chống độc tố, kích thích điều hòa cơ chế miễn dịch của cơ thể và hỗ trợ phòng bệnh ung thư,... Đặc biệt, sâm Ngọc Linh có những tính năng mà sâm một số nước khác không có là tính kháng khuẩn, chống trầm cảm, hiệp lực tốt với thuốc kháng sinh, thuốc điều trị bệnh tiểu đường,...

Tháng 9.2015, Chính phủ phê duyệt đề án quốc gia về phát triển sâm Ngọc Linh đến năm 2030 với mục tiêu mở rộng vùng trồng sâm ra 7 xã của huyện Nam Trà My (Quảng Nam) với tổng diện tích 30.000ha, mức đầu tư trên 9.000 tỷ đồng. Trong đó vốn ngân sách khoảng 1.500 tỷ, còn lại huy động vốn xã hội hóa.

Vào ngày 10 đến ngày 13.6 sắp đến tại huyện Nam Trà My sẽ diễn ra Lễ hội sâm Ngọc Linh với chủ đề “Huyền thoại Ngọc Linh” nhân sự kiện Festival Di sản Quảng Nam lần VI-2017. (Tuổi Trẻ 8/6, tr4; Dân Việt 7/6) Về đầu trang

Vụ doanh nghiệp xuất khẩu gỗ phải có chứng chỉ Cites: “Không vơ đũa cả nắm”!

Bộ NN&PTNT vừa đưa ra phương án xử lý tình thế các vướng mắc của doanh nghiệp (DN) kinh doanh và sản xuất gỗ khi quy định mới của Công ước Cites có hiệu lực.

Trước đó, Hội Doanh nghiệp (DN) huyện Hương Khê, Hà Tĩnh có đơn gửi Chính phủ cho rằng Thông tư 04/2017/TT-BNNPTNT, ban hành ngày 24/2/ 2017 của Bộ NN&PTNT quy định DN muốn XK gỗ trắc, cẩm lai, hương phải có chứng chỉ Cites là bất hợp lý, ảnh hưởng tới hoạt động bình thường của DN.

Tuy nhiên, sau đó TCLN có văn bản khẳng định: Thông tư 04 không quy định trình tự, thủ tục cấp phép CITES mà chỉ nội luật hóa Danh mục các loài động vật, thực vật hoang dã quy định trong các phụ lục của Công ước CITES mà Việt Nam tham gia.

Về vấn đề này, bà Hà Thị Tuyết Nga, Giám đốc Cơ quan quản lý CITES Việt Nam xác nhận: hiệu lực áp dụng Phụ lục CITES sửa đổi của Ban Thư ký CITES từ ngày 2/1/2017 trên toàn thế giới sẽ gây khó khăn cho các DN, nhất là đối với các mẫu vật (gỗ) đã nhập trước ngày 2/1/2017 đang tồn trong kho bãi tại Việt Nam hoặc đang trên đường vận chuyển.

Vì vậy, cơ quan quản lý CITES Việt Nam đã, đang và sẽ tiếp tục xử lý theo từng trường hợp cụ thể đối với mẫu vật (gỗ) tiền Công ước (được DN ký hợp đồng trước ngày 2/1/2017 theo Thông báo số 2016/064 ngày 6/12/2016 của Ban Thư ký CITES về hiệu lực áp dụng Phụ lục CITES sửa đổi).

Bà Nga cho hay, đối với các mẫu vật (gỗ) của loài thuộc Phụ lục CITES xuất khẩu trước ngày 2/1/2017 đến Việt Nam sẽ được coi là mẫu vật tiền công ước, và sẽ chỉ được cấp giấy phép CITES nhập khẩu khi tổ chức, cá nhân chứng minh nguồn gốc hợp pháp (vận tải đơn hoặc tờ khai hải quan được cơ quan hải quan nước xuất xứ thông quan trước ngày 2/1/2017).

“Đối với trường hợp xuất khẩu/nhập khẩu sau ngày 2/1/2017 thì phải có giấy phép CITES do nước xuất khẩu cấp theo quy định của công ước. Mọi trường hợp xuất khẩu, nhập khẩu tái xuất khẩu gỗ thuộc Phụ lục II CITES từ nước ngoài đến Việt Nam mà không có giấy phép CITES là vi phạm pháp luật trong nước và điều ước quốc tế sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật”- đại diện Cơ quan quản lý Cites nhấn mạnh.

Theo thống kê sơ bộ của Cục Giám sát quản lý về hải quan, Tổng cục Hải quan, số lượng gỗ đang bị tồn đọng do vướng mắc của Phụ lục II CITES, từ những vận đơn mà các DN kê khai trước ngày 2/1/2017 đang có khoảng hơn 4.000m3 gỗ. Còn tính trong thời gian từ ngày 2/1 -10/4/2017, thì có khoảng gần 8.000m3 gỗ. Đáng chú ý, trong khoảng thời gian từ ngày 2/1 - 10/4/2017, nhiều lô hàng đã cập cảng và hiện đang phải lưu container tại cảng để chờ hướng xử lý. 

Trong buổi làm việc với các hiệp hội gỗ, lâm sản, DN sản xuất kinh doanh gỗ mới đây, Thứ trưởng Bộ NN&PTNT Hà Công Tuấn cho biết: Đối với các lô hàng mẫu vật (gỗ) được ký trước ngày 2/1/2017, nếu chứng minh được nguồn gốc gỗ hợp pháp Cơ quan quản lý CITES Việt Nam sẽ nhanh chóng giải quyết cho các DN.

“Tuy nhiên, đối với các lô hàng được kí trong khoảng thời gian từ ngày 2/1 – 10/4/2017, Cơ quan quản lý CITES Việt Nam, Tổng cục Lâm nghiệp nhanh chóng làm báo cáo và đề xuất hướng giải quyết để trình Thủ tướng Chính phủ xin ý kiến chỉ đạo” - Thứ trưởng Tuấn cho hay.

Cơ quan quản lý CItes nhấn mạnh, việc cấp giấy phép CITES nhập khẩu có thể kéo dài trong vòng tối đa 35 ngày kể từ khi nhận được hồ sơ hợp lệ của DN. Đồng thời, Cơ quan quản lý CITES Việt Nam sẽ phối hợp với các cơ quan có liên quan tiến hành xác minh số lượng gỗ tiền công ước trên toàn quốc để có số liệu tổng quát về tình trạng gỗ, từ đó có phương án xử lý thích hợp, tạo điều kiện thuận lợi cho các DN kinh doanh gỗ hợp pháp.

Tuy nhiên, trong thời gian chờ có phương án xử lý đồng bộ, Cơ quan quản lý CITES Việt Nam khuyến nghị các DN cần thận trọng trong việc ký kết các hợp đồng ngoại thương mua bán gỗ với các đối tác nước ngoài, đặc biệt là các đối tác khu vực châu Phi. Cơ quan này khuyến cáo chỉ ký hợp đồng mua bán khi bên bán đồng ý cung cấp giấy phép CITES xuất khẩu và thanh toán tiền hàng khi có giấy phép nhập khẩu của Cơ quan quản lý CITES Việt Nam. (Pháp Luật Việt Nam 8/6, tr13) Về đầu trang

Quảng Bình: Đánh tráo cây giống trên lưng dân nghèo, lấy tiền chênh lệch

Hàng loạt hộ nghèo được hỗ trợ giống cây gỗ trồng rừng đã bị nhà thầu cùng cán bộ huyện Minh Hóa lợi dụng tráo cây giống không đúng chủng loại khiến bà con bị thiệt hại. Bị truy vấn, Chủ tịch UBND huyện đổ thừa do cán bộ học… tại chức nên không biết gì.

Theo quyết định 2345/QĐ-UBND huyện Minh Hóa ngày 8.12.2016, có 22 hộ dân của 6 xã vùng khó khăn được hỗ trợ 65.179 cây keo cấy mô để trồng rừng lấy gỗ với diện tích hơn 32ha. Nguồn vốn từ ngân sách nhà nước.

Hồ sơ mời thầu của Phòng NNPTNT huyện Minh Hóa ghi rõ phải cung ứng giống keo cấy mô nhằm đảm bảo đúng quy trình giống cũng như cây lên tốt, gỗ chắc. Công ty TNHH giống cây trồng Nam Việt (Thôn 8, Trung Trạch, Bố Trạch) là đơn vị cung ứng. Tuy nhiên, khi cây giống về với người dân thì bị phát hiện giống keo không phải từ cấy mô mà lại là keo giâm hom, phẩm chất kém hơn loại giống cấy mô.

Ông Đinh Minh Hưng ở thôn Đa Năng, xã Hóa Hợp cho biết: “Nhà nước hỗ trợ keo cấy mô mà Công ty Nam Việt lại đưa giống giâm hom về là giống giả rồi, nên tui không trồng vì nó chết quá nhiều. Làm ăn dối trá như thế này chúng tôi không chấp nhận được. Nhà nước làm tốt cho dân mà người đưa tráo giống, chúng tôi báo lên UBND huyện nhưng cho đến nay không có lời xin lỗi nào. Không khắc phục hậu quả là coi thường đồng tiền chính sách quá”.

Trưởng thôn Đa Năng, ông Đinh Thanh Hiệu đánh giá: “Keo cấy mô bà con rất thích vì đảm bảo, giá thành tốt. Trồng theo quy trình 10 năm có gặp bão thì không gãy đổ vì rễ cắm sâu xuống đất. Còn keo giâm hom có mưa bão là gãy đổ vì rễ nó cạn, dân không thích. Giá mỗi cây keo cấy mô từ 2.800 đồng đến 3.500 đồng, còn keo giâm hom thì chỉ từ 500 đồng đến 900 đồng một cây giống”.

Ông Hiệu cho biết thêm, cây keo cấy mô không bị chết như cây keo giâm hom. Để chứng minh ông Hiệu dẫn chúng tôi đến thôn Đa Thịnh chứng kiến một số cây giống keo cấy mô chưa trồng vẫn không chết, và ông cho rằng cả cán bộ huyện và nhà thầu cấu kết lừa dân.

Tình hình keo giống loại giâm hom chết không chỉ tại xã Hóa Hợp mà còn diễn ra ở một số xã khác. Với gia đình ông Hưng, phải chữa cháy bằng cách mua keo giống thường bán ở địa phương 380 đồng/cây, và hiện đang cho thấy sống ổn. Nhưng, ông vẫn tiếc không được nhận giống cấy mô từng được hứa.

Liên quan sự việc này, UBND huyện Minh Hóa đã có hai văn bản báo cáo thường trực Huyện ủy Minh Hóa, một do ông Đinh Minh Hương, Phó chủ tịch UBND huyện thực hiện theo quyết định lập đoàn kiểm tra số 706 ngày 24.4.2017. Văn bản này không đi sâu nói rõ trách nhiệm cung ứng giống của lãnh đạo huyện, nhà thầu, cán bộ nông nghiệp mà chỉ nói đến: “Đề nghị thu hồi nộp vào ngân sách huyện số tiền chênh lệch giữa cây keo lai nuôi cấy mô và cây keo lai giâm hom”.

Ngoài ra, trong báo cáo xác minh việc gian lận cung cấp giống sai cho người dân thì ông Hương lại nêu có phát hiện một hộ dân, bà Cao Thị Lý trồng ngoài đất cho phép 0,05ha.

Văn bản thứ hai, báo cáo số 64/BC-UBND do ông Đinh Hữu Niên, Chủ tịch UBND huyện Minh Hóa ký ngày 29.5.2017 có chỉ ra thêm loại giống của Công ty Nam Việt cung cấp chết 10.009 cây, trong đó tại nhà ông Hưng chết 1.300 cây, cung ứng không đúng chủng loại 40.204 cây keo lai. “Đây là loại có chất lượng thấp hơn, giá thành rẻ hơn so với cây keo lai ghép mô”, báo cáo nêu rõ.

Liên quan đến sự việc này, ông Đinh Hữu Niên đổ thừa do trình độ cán bộ phòng nông nghiệp học tại chức, chữ đã trả cho thầy nên không phân biệt được giữa keo cấy mô với keo giâm hom nên mới dẫn đến sự việc trên. Khi nói về trách nhiệm cán bộ, ông Niên nói sẽ kỷ luật cán bộ phòng NNPTNT. Còn trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp ông Niên không nói đến.

Về việc hỗ trợ giống cây bằng ngân sách huyện, theo ông Niên giá do sở NNPTNT duyệt một cây giâm hom là 900 đồng, cao hơn thị trường 300 đồng. Các hộ nghèo được hỗ trợ, giao trồng hơn 32ha rừng thì nay chỉ phủ được 7,7ha rừng cây keo cấy mô. (Motthegioi.vn 7/6) Về đầu trang

Quảng Bình: Tài xế bỏ trốn, bỏ lại xe chở gỗ lậu

Hạt Kiểm lâm Vườn Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng cho biết, đang phối hợp với các cơ quan chức năng truy tìm đối tượng sử dụng ô tô vận chuyển gỗ lậu để xử lý.

Trước đó, khoảng 23 giờ 50 ngày 5/6, nhận được tin báo, lực lượng kiểm lâm đã phát hiện ô tô 12 chỗ ngồi mang biển số 73L-7624 đang lưu thông trên tuyến đường thuộc thôn Xuân Sơn (xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch), có dấu hiệu nghi vấn nên đã ra tín hiệu dừng xe để kiểm tra.

Tuy nhiên, tài xế bất ngờ tăng ga chạy vào đường làng Xuân Sơn để chạy trốn. Lực lượng kiểm lâm truy đuổi quyết liệt. Cùng đường, tài xế đã dừng xe và nhảy ra khỏi ca bin chạy trốn. Lực lượng chức năng tiến hành kiểm tra, phát hiện trên xe có 29 thanh gỗ táu (loại gỗ thuộc nhóm III), tổng khối lượng gần 1,6 m3. (Pháp Luật Việt Nam 8/6, tr16; Nông Nghiệp Việt Nam Online 7/6; Nông Nghiệp Việt Nam 8/6, tr2; Xây Dựng Online 7/6; VOVNews 7/6; Pháp Luật Việt Nam Online 7/6; Antt.vn 7/6; Lao Động Online 8/6) Về đầu trang

Tổng hợp thông tin vụ cháy rừng phòng hộ Sóc Sơn

Ngày 7/6, Sở Nông nghiệp&Phát triển Nông thôn (NN&PTNT) Hà Nội vừa có báo cáo tổng hợp về vụ cháy rừng phòng hộ trên địa bàn huyện Sóc Sơn.

Vụ cháy rừng bắt đầu xảy ra vào lúc 13 giờ 30 phút ngày 5/6. Vị trí, địa điểm cháy bắt đầu tại chân lô 4 khoảnh 7 thuộc địa giới hành chính xã Nam Sơn, sau đó cháy lan sang các lô 7,3,6,16,17,19,10,18,11,14 khoảnh 7 và các lô 2,3,4 khoảnh 13 và khoảnh 8. Diện tích rừng bị cháy hiện đang giao cho các hộ Bùi Công Năng, Đỗ Thị Nhàn, Bùi Công Cường, Nguyễn Văn Hạnh trông coi bảo vệ.

Ngay sau khi nhận được tin báo cháy, UBND TP, Sở NN&PTNT Hà Nội, Huyện ủy, UBND huyện Sóc Sơn đã chỉ đạo Ban quản lý Rừng phòng hộ - đặc dụng Hà Nội, Chi cục Kiểm lâm, các lực lượng quân đội đóng trên địa bàn, Cảnh sát PCCC, Cảnh sát cơ động TP và các lực lượng của huyện, của xã khẩn trương thực hiện các biện pháp chữa cháy theo phương châm “4 tại chỗ”. Tuy nhiên, những ngày qua do thời tiết nắng nóng kéo dài, khô hanh, thời điểm cháy có tốc độ gió lớn nên đám cháy cháy lan nhanh. Trước diễn biến đám cháy có chiều hướng gia tăng, Giám đốc Sở NN&PTNT Chu Phú Mỹ đã báo cáo xin ý kiến UBND TP chỉ đạo UBND huyện Sóc Sơn tăng cường phối hợp huy động các lực lượng: quân đội, công an, cảnh sát PCCC... tham gia chữa cháy. Để đảm bảo an toàn cho người dân ở gần giáp ranh rừng, Sở NN&PTNT đã đề nghị UBND huyện Sóc Sơn và UBND xã Nam Sơn kịp thời di tản 20 hộ dân.

Được sự hỗ trợ tích cực của các lực lượng tham gia chữa cháy đến 0 giờ 30 phút ngày 6/6 đám cháy cơ bản được khống chế và đến 1giờ 30 phút ngày 6/6 đám cháy được dập tắt hoàn toàn. Sở NN&PTNT giao Ban quản lý Rừng phòng hộ - đặc dụng Hà Nội cử lực lượng tiếp tục trực, bám sát tại hiện trường. Đến 6giờ 30 phút ngày 6/6 một số điểm cháy lại nhưng đã được lực lượng trực tại hiện trường kịp thời xử lý. Hiện tại, đám cháy đã được xử lý hoàn toàn.

Đánh giá thiệt hại cho thấy, diện tích rừng bị cháy khoảng 50ha, chủ yếu cháy thực bì và các loại cây do dân trồng như: Thông, keo, bạch đàn. (Kinh Tế & Đô Thị Online 7/6) Về đầu trang

TT. Huế: Chỉ đạo làm rõ vụ rừng đặc dụng Khu bảo tồn Phong Điền “chảy máu"

Ngày 6/6, Sở NN&PTNT tỉnh Thừa Thiên Huế đã có Công văn chỉ đạo Chi cục Kiểm lâm và Giám đốc Khu Bảo tồn Phong Điền giải trình về việc rừng đặc dụng Khu bảo tồn Phong Điền “chảy máu” mà báo Infonet nêu.

Trước đó, Báo Infonet đã có bài phản ánh, tại Khu bảo tồn Phong Điền thuộc khoảnh 3, tiểu khu 70 và khoảnh 4, tiểu khu 57 (thuộc Khu bảo tồn thiên nhiên Phong Điền), tình trạng khai thác diễm ra nhiều.

Tại hiện trường, những gốc cây trơ trụi có đường kính từ 60 đến 80cm thuộc các loài quý gỗ quý như: gõ, dổi, táu…

Nhìn từ bên ngoài tưởng chừng rừng vẫn còn nguyên sinh nhưng khi PV thâm nhập vào sâu bên trong mới thấy rừng đã bị chặt hạ nhiều những loài cây gỗ quý, lâu năm, có đường kính từ 60cm trở lên, chỉ còn sót lại những cây nhỏ và những cây không có giá trị.

Vị trí khai thác lâm tặc thường chọn là khu vực hiểm trở có dốc, để dễ vận chuyển gỗ xuống đường. Con đường độc đạo để vận chuyển gỗ ra ngoài là con đường 71, tuy nhiên theo người dân phản ánh thì lượng gỗ vận chuyển ra rất nhiều nhưng cơ quan chức năng chỉ xử lý được một lượng nhỏ.

Ngay sau khi nội dung trên được đăng tải, Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh Thừa Thiên Huế đã có Công văn chỉ đạo các đơn vị liên quan báo cáo giải trình.

Công văn chỉ đạo của Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh Thừa Thiên Huế, sau khi Báo Infonet và các báo khác phản ánh vụ rừng Phong Điền bị xẻ thịt.

Cụ thể, giao Giám đốc Ban Quản lý Khu Bảo tồn Thiên nhiên Phong Điền khẩn trương kiểm tra hiện trường, báo cáo giải trình rõ thông tin báo chí phản ánh với Giám đốc Sở NN&PTNT tỉnh trước ngày 8/6/2017.

Giao Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tổ chức lực lượng tập trung truy quét các khu vực rừng dọc theo tuyến 71 thuộc Khu Bảo tồn Thiên nhiên Phong Điền, kiên quyết ngăn chặn, xử lý triệt để mọi hành vi xâm hại rừng trái phép, báo cáo với Giám đốc Sở NN&PTNT trước ngày 15/6/2017. (Infonet.vn 7/6; Kinh Tế & Đô Thị Online 7/6) Về đầu trang

Phú Yên mong cuộc thanh tra sớm có kết quả

Trao đổi với Pháp Luật TP.HCM về vụ việc phá rừng làm sân golf ở Phú Yên mới đây, Chủ tịch tỉnh Phú Yên Hoàng Văn Trà cho hay hiện việc này đang trong quá trình thanh tra. Tỉnh cũng đang chờ đợi kết luận thanh tra để xử lý nhằm đảm bảo môi trường đầu tư cũng như việc thực hiện pháp luật.

Pháp Luật TP.HCM đề cập đến một số vấn đề pháp lý liên quan đến dự án sân golf, ông Hoàng Văn Trà nói rằng việc đó tỉnh đã làm rõ với báo chí và công luận trước đây và nhấn mạnh rằng tỉnh đang chờ và mong muốn cuộc thanh tra mau chóng có kết quả.

Mấy hôm nay chúng ta thấy nhiệt độ ngoài trời và trong bóng cây khác nhau thế nào. Như thế cho thấy tác dụng lớn của cây xanh... Nhân đây, chúng tôi cũng xin thưa ngay giáo lý của đạo Phật là nghiêm cấm việc chặt cây. Chặt cây cũng bị coi là sát sinh. Cây cối cho ta sự sống, che mát nên cấm tuyệt đối việc chặt cây… Rừng không phải rừng đặc dụng, rừng sản xuất mà rừng còn có thể trồng ngay trong các khu đô thị, khu dân cư. (Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh Online 8/6) Về đầu trang

Người dân 'hồn nhiên' đốt rừng làm rẫy, biến đất xanh thành đồi trọc

Với tập quán “du canh du cư”, sau vài mùa rẫy, khi đất đai cằn cỗi, hầu hết cư dân làng Kon Jốt, làng Kon Mahar… lên rừng đốn gỗ, phát rừng tìm đất mới.

Hà Đông là một xã vùng sâu của huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Khi nhắc đến xã này, nhiều người phải lắc đầu, tặc lưỡi ngao ngán bởi đây được coi là vùng đất nghèo nàn đi đôi với lạc hậu.

Toàn xã có 900 hộ dân nhưng tỉ lệ hộ nghèo chiếm đến 52,2%. Có mặt tại xã Hà Đông, PV báo Người Đưa Tin không khỏi ngỡ ngàng bởi lần trước đến đây, chúng tôi còn thấy những cánh rừng xanh mướt, những quả đồi phủ kín một màu xanh.

Nhưng hiện tại, mọi thứ đã đổi khác, đập vào mắt chúng tôi là hình ảnh những quả đồi trọc lóc tứ phía bao phủ một màu đen u ám… Những cây gỗ với đủ kích thước lớn, nhỏ bị đốn hạ nằm ngổn ngang và bị đốt cháy đen kịt, nham nhở.

Nhìn từ xa, vô số những lối mòn ngoằn nghèo nối dài lên tận đỉnh. Lưng chừng phía sườn đồi, những căn chòi tạm bợ được dựng lên những rẫy mỳ, lúa chiếm lĩnh thay thế, xóa sổ những vạt rừng tự nhiên.

Sở dĩ thực trạng những cánh rừng bị thu hẹp, những quả đồi trơ trụi xuất phát từ tập quán lạc hậu “thâm canh cố đế” ăn sâu vào tiềm thức. Người dân tại các làng sau khi khai hoang, mở đất trồng trọt vài vụ thấy đất cằn cỗi lại bỏ hoang, kéo nhau vào rừng chặt phá lấy đất sản xuất. Cứ thế, vòng xoay phá rừng luẩn quẩn kéo dài qua từng năm khiến diện tích rừng tại xã Hà Đông ngày càng bị thu hẹp trầm trọng.

Tiến vào địa phận làng Kon Jốt, xã Hà Đông, khung cảnh còn hoang tàn hơn. Cả vạt rừng rộng lớn bị cháy đen, những thân cây lớn, người dân đã kịp cưa gỗ đưa đi, chỉ còn lại vài cây nhỏ trần trụi, sừng sững giữa cái nắng như đổ lửa.

Trên nền đất, những cây lúa rẫy thưa thớt cũng đã rẽ mầm nhú lên sau cơn mưa đầu mùa. Ở nơi ấy, chỉ mới đây thôi vẫn là cánh rừng mát rượi với vô vàn tán cây. Sau một hồi trèo đèo, lội suối dưới cái nắng chói chang, gay gắt, chúng tôi bắt gặp một nhóm gần chục người dân đang hì hục, cặm cụi cày bừa.

Với phương thức sản xuất lạc hậu giữ nguyên từ thủa sơ khai, mỗi người cầm một ống tre để đựng hạt lúa giống và dùng một cây gậy dài để chọc vào nền đất, tạo thành một khoảng đất nhỏ để bỏ hạt lúa xuống rồi dùng chân lấp đất. Sau một lúc lâu đứng quan sát, chúng tôi ngầm có câu trả lời lý do tại sao cái nghèo, cái đói mãi đeo bám người dân nơi đây.

Thấy chúng tôi bước đến, tốp người đang cặm cụi làm việc đứng khựng lại, đưa ánh mắt rụt rè, lạ lẫm ngơ ngác nhìn và thì thầm với nhau bằng thứ ngôn ngữ địa phương. Khi thấy chúng tôi niềm nở ra hiệu hãy tiếp tục công việc, dường như họ cũng ngầm hiểu và tiếp tục cặm cụi chọc tỉa.

Trò chuyện với chúng tôi, với vốn tiếng kinh lơ lớ, anh Đ.R. (trú tại làng Kon Mahar, xã Hà Đông) hồn nhiên cho biết: “Đất này rộng chừng 5 sào, bố mẹ mình để lại. Mình trồng được 3 năm rồi nhưng giờ muốn mở rộng thêm nên đốt đám rừng xung quanh để trồng lúa rẫy. Mình cũng có mấy sào lúa nước nhưng không đủ ăn, phải trồng thêm lúa rẫy nữa mới không sợ bị đói. Ở xung quanh đây, người ta cũng đốt rừng để lấy đất làm rẫy đó thôi, đây rừng của ông cha mình mà”.

Trao đổi về vấn đề này, ông Nguyễn Hồng Việt, Phó Chủ tịch UBND xã Hà Đông cho biết, từ đầu năm đến nay, địa bàn xã không xảy ra vụ phá rừng làm nương rẫy nào.

Thế nhưng, khi PV Người Đưa Tin cung cấp những hành ảnh thực tế, ông Việt lý giải chỉ có hiện tượng người dân đốt rẫy cũ nên những cây rừng bên cạnh bị khô chết. Sau đó, người dân chặt cây chết đi để mở rộng diện tích đất canh tác, trồng trọt. Hoặc do ở nương rẫy cũ, người dân bỏ lâu năm, nhiều cây gỗ tái sinh nhanh, cây lớn nên bây giờ họ trở lại đốt để canh tác. (Nguoiduatin.vn 7/6) Về đầu trang

Phản đối hành động giết vượn đen khoe facebook

Tổ chức Bảo tồn động thực vật hoang dã quốc tế (FFI) vừa có công văn gửi UBND tỉnh Yên Bái phản đối quyết liệt hành động giết một cá thể vượn đen tuyền (Nomascus concolor) tại một khu rừng huyện Mù Cang Chải rồi khoe lên facebook.

Ngay lập tức UBND tỉnh Yên Bái đã chỉ đạo cơ quan chức năng điều tra làm rõ, yêu cầu lấy mẫu giám định cá thể linh trưởng đó có phải là vượn đen không?

Khang A Giống chụp ảnh bên con vật trước khi bị giết mổ và con vật đã bị thui.

Sau khi phát hiện trên facebook có tài khoản “Khang Giống” đưa hình ảnh một thanh niên nâng hai tay con linh trưởng lông màu vàng (nếu là vườn đen, con non lông chưa chuyển sang màu đen) và bên cạnh là hình ảnh con vật đã thui và gương mặt đầy hãnh diện với dòng chữ: “Thành quả đi rừng thế thôi!!! Về nhà là vui nhất…”.

Sau khi xuất hiện hình ảnh này, FFI cho đây là vượn đen và có công văn gửi UBND tỉnh Yên Bái phản đối hành động giết hại loài vượn đen tuyền, loài động vật quý hiếm có tên trong Sách đỏ Việt Nam và thế giới đang có nguy cơ tuyệt diệt.

Theo báo cáo của FFI từ năm 1999, Việt Nam chỉ còn khoảng 120 cá thể vượn đen đang sinh sống tại Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải (Yên Bái) và Khu bảo tồn thiên nhiên Hoàng Liên- Văn Bàn (Lào Cai). Trong quá trình điều tra mà FFI khảo sát hàng năm, số cá thể vượn đen ở hai khu bảo tồn này đã suy giảm đáng kể, do việc người dân săn bắt lén lút.

Ngay sau khi nhận được công văn của UBND tỉnh Yên Bái và FFI, Hạt kiểm lâm đã phối hợp với Công an huyện Mù Cang Chải tiến hành điều tra xác minh, kết quả ban đầu như sau: Ông Sùng A Ký ở thôn Tà Chơ, xã Cao Phạ bẫy được con linh trưởng tại khu rừng trồng thảo quả của gia đình. Khi bắt được con vật đó về nhà, con vật chỉ bị thương vẫn còn sống, ông Kỷ nói đây là khỉ lá chuối, có chiều cao 60cm, nặng khoảng 3kg. Ông Kỷ đã mời Khang A Giống, Lý A Cừ tới nhà để giết thịt uống rượu.

Trong quá trình giết thịt Lý A Cừ và Khang A Giống đã chụp bằng điện thoại di động của Cừ, sau đó Cừ đăng hình ảnh lên facebook cá nhân với tài khoản “Lý Bắt Ngô”. Khi Khang A Giống vào facebook thấy ảnh Cừ đăng tải đã lưu lại và tiếp tục tải hình ảnh đó lên facebook cá nhân “Khang Giống”. Được biết Khang A Giống đang là sinh viên Trường Đại học Lâm nghiệp.

Quá trình điều tra, cơ quan chức năng đã thu giữ được các dụng cụ săn bắt và một bàn chân con vượn, chiều dài 8,5cm, rộng 1,8cm.

Tuy nhiên để, khẳng định đây có phải là vượn đen hay là khỉ lá chuối như lời khai của ông Sùng A Ký, ngày 25/5/2017 Hạt Kiểm lâm Mù Cang Chải đã có công văn số 03/ĐN-KL gửi Viện Sinh thái và Tài nguyên sinh vật Việt Nam và Tổ chức FFI Việt Nam về việc hỗ trợ giám định vật chứng.

Ngày 30/5/2007, Hạt Kiểm lâm đã ra Quyết định số 40/QĐ- KL về việc trưng cầu giám định mẫu vật chứng và cử cán bộ mang mẫu vật chứng đến Viện sinh thái và Tài nguyên sinh vật Việt Nam đề nghị giám định.

Dự kiến ngày 8/6/2017, Viện sinh thái và Tài nguyên sinh vật Việt Nam sẽ có kết quả. Căn cứ vào kết quả, Hạt Kiểm lâm Mù Cang Chải sẽ tiến hành các thủ tục khởi tố theo quy định của pháp luật. (Nông Nghiệp Việt Nam Online 8/6; Nông Nghiệp Việt Nam 8/6, tr18) Về đầu trang

Quảng Nam: Giữ rừng để trồng sâm quý

Quy hoạch bảo tồn và phát triển cây sâm Ngọc Linh tỉnh Quảng Nam sử dụng toàn bộ đất đai, tài nguyên rừng ở huyện Nam Trà My với tổng diện tích hơn 15 nghìn héc-ta. Nhờ môi trường rừng quanh năm mát mẻ, cây sâm Ngọc Linh tích tụ dược chất và cũng nhờ giá trị của cây sâm mà rừng được người dân giữ gìn, bảo vệ. Ðây là giải pháp phát triển kinh tế - xã hội bền vững mà tỉnh Quảng Nam đang tập trung thực hiện.

Sâm Ngọc Linh thích hợp với điều kiện tự nhiên ở vùng lõi của các khu rừng già nguyên sinh quanh sườn núi Ngọc Linh thuộc hai tỉnh Kon Tum và Quảng Nam. Ở đây, độ che phủ của rừng tối thiểu 70% và độ ẩm cao, khí hậu mát lạnh quanh năm. Dưới tán rừng có nhiều mùn thô và thảm mục dày từ 30 đến 50 cm là nơi lý tưởng cho cây sâm Ngọc Linh sinh trưởng. Tuy nhiên, để vùng lõi duy trì được các điều kiện như trên, cần có vùng rừng đệm bảo vệ bên ngoài. Quy hoạch bảo tồn và phát triển cây sâm Ngọc Linh của tỉnh Quảng Nam có 6.711,67 ha rừng vùng đệm và 8.856,01 ha rừng vùng lõi. Vùng đệm tương ứng độ cao từ 1.200 đến 1.500 m, bảo vệ môi trường, sinh thái và ổn định khí hậu, tạo điều kiện thích nghi để giúp phát triển cây sâm trong vùng lõi, đồng thời hình thành môi trường phù hợp để mở rộng vùng di thực cây sâm Ngọc Linh. Vùng lõi có độ cao từ 1.500 m trở lên, bao gồm toàn bộ diện tích rừng tự nhiên nhằm bảo tồn và phát triển cây sâm. Trên cơ sở tình trạng đất rừng, tỉnh Quảng Nam đề ra các giải pháp nâng cao độ che phủ của rừng ở vùng đệm như: giao khoán quản lý bảo vệ rừng, trồng rừng, khoanh nuôi phục hồi, làm giàu rừng, xúc tiến tái sinh có trồng bổ sung, không khai thác gỗ trong vùng đệm. Ðối với vùng lõi, yêu cầu bảo đảm đủ điều kiện thích nghi phát triển cho cây sâm về trạng thái rừng, độ che phủ, điều kiện đất đai, khí hậu và nhất là phải được bảo toàn nguyên vẹn, quản lý nghiêm ngặt. Trong vùng lõi chỉ được trồng cây sâm Ngọc Linh dưới tán rừng tại các vị trí phù hợp đã được xác định, thực hiện các giải pháp nâng cao độ che phủ của rừng. 

Nhiều chuyên gia dược liệu cho rằng, quy hoạch nêu trên sẽ tạo cú huých cho huyện Nam Trà My bảo vệ và phát triển rừng, bảo vệ môi trường sinh thái, đa dạng sinh học và nâng cao đời sống của gần 6.000 hộ dân trong vùng quy hoạch. Thời gian qua, UBND huyện Nam Trà My đã tập trung tái tạo và trồng mới rừng tại vùng đệm. Ðể phát triển rừng một cách tự nguyện, chính quyền đã cấp sổ đất rừng đến từng hộ dân, người dân tự nguyện liên kết thành nhóm bảo vệ và phát triển rừng, được hưởng chế độ hỗ trợ của Nhà nước. UBND huyện Nam Trà My còn xây dựng nhiều vườn ươm trong nhân dân để trồng mới hàng triệu cây rừng có giá trị như cây dổi, cây sơn tra, sao đen… trên nương rẫy, trong các khu rừng nghèo để dần hình thành khu rừng vòng ngoài che chắn cho vùng lõi quy hoạch sâm. Theo kế hoạch, đến năm 2018, UBND huyện Nam Trà My sẽ hoàn thành giao rừng cho hơn 4.000 hộ dân. Chủ tịch UBND huyện Nam Trà My Hồ Quang Bửu cho biết, không ai giữ rừng tốt bằng người dân bản địa. Khi được giao rừng, người dân tích cực chăm sóc và phát triển rừng một cách tự nguyện. Nếu như trước đây, còn có tình trạng đốt rừng làm rẫy thì hiện nay, người dân biết giữ rừng, tận dụng diện tích đất dưới tán rừng để trồng sâm Ngọc Linh. Hai năm nay, sau khi được cấp sổ đỏ, người dân ở các xã Trà Linh, Trà Cang, Trà Nam đã tự giác thành lập các nhóm gia đình trồng cây phát triển rừng, thành lập các chốt trong rừng để trồng sâm và ngăn người lạ vào khai thác trái phép gỗ, cây dược liệu. Chủ trương giao rừng đã nhận được sự đồng thuận, tích cực hưởng ứng của người dân. Ðến nay, độ che phủ rừng trên địa bàn huyện Nam Trà My đạt hơn 52%, dự kiến đến năm 2020 đạt 65%, năm 2025 đạt 80%.

Tại vùng lõi, một phần diện tích được giao cho người dân bản địa đầu tư trồng cây sâm Ngọc Linh, một phần chính quyền cho doanh nghiệp thuê môi trường rừng để trồng sâm. Dịch vụ môi trường rừng cung cấp các dịch vụ bảo vệ đất, duy trì nguồn nước, bảo vệ cảnh quan thiên thiên... Doanh nghiệp thuê môi trường rừng phải trả tiền thuê và cam kết trả lại môi trường rừng như lúc đầu sau khi hết thời hạn thuê. Tuy nhiên, khó khăn hiện nay là chưa có hướng dẫn về dịch vụ cho thuê môi trường rừng để trồng cây dược liệu. Lãnh đạo UBND tỉnh Quảng Nam cho rằng, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cần có hướng dẫn thống nhất để tạo yên tâm cho doanh nghiệp đầu tư, liên kết lâu dài. Tại hội nghị toàn quốc về phát triển dược liệu Việt Nam được tổ chức mới đây, Thủ tướng Chính phủ cũng đã yêu cầu Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn có báo cáo về việc sử dụng môi trường rừng để phát triển dược liệu.

Các doanh nghiệp trồng cây sâm Ngọc Linh đang mong đợi những chủ trương, chính sách hỗ trợ sát thực tế để tạo điều kiện cho các doanh nghiệp đầu tư mạnh vào phát triển cây sâm Ngọc Linh, tạo ra các sản phẩm dược liệu từ cây sâm mang thương hiệu đặc trưng Quảng Nam và nâng cao đời sống của người dân. (Nhân Dân Online 7/6) Về đầu trang

Đồng Nai: Án treo cho 5 bảo vệ rừng hủy hoại tài sản của người tố cáo cát tặc

Ngày 7.6, TAND H.Nhơn Trạch, Đồng Nai đã xét xử 5 bảo vệ rừng phòng hộ Long Thành về hành vi hủy hoại tài sản của bà Nguyễn Thị Ánh Ngọc (SN 1982, ngụ ấp Bà Trường, xã Phước An, H.Nhơn Trạch) và tuyên án các bị cáo trên từ 6-8 tháng tù cho hưởng án treo.

Cụ thể, Phạm Văn Ẩn (54 tuổi), Phạm Đức Tú (28 tuổi), Trương Văn Lớn (47 tuổi), Lê Văn Lang (52 tuổi) mức án 6 tháng tù và bị cáo Lê Ngọc Tuân (30 tuổi) mức án 8 tháng tù nhưng đều cho hưởng án treo.

HĐXX cho rằng, các bị cáo đã làm trái thẩm quyền, không đúng pháp luật, xâm hại đến tài sản của bà Ngọc.

Tuy nhiên, các bị cáo phạm tội lần đầu, ít nghiêm trọng, có nhân thân tốt nên hội đồng xét xử áp dụng hình phạt ở mức án treo là phù hợp.

Ngoài ra, HĐXX cũng đồng tình với quan điểm của VKSND đồng cấp cho tách vụ án ra thành các vụ án thành phần khác để điều tra về hành vi của các ông Đàm Văn Đắc, Phạm Đức Tú, Lê Văn Lang trói ông Nguyễn Văn Ni (cha bà Ngọc).

Tuy nhiên, luật sư của bị hại không đồng ý quan điểm tách ra thành vụ án khác vì cho rằng, các bị cáo đã thực hiện đồng loạt các hành vi giữ bà Ngọc, trói ông Nguyễn Văn Ni (cha bà Ngọc) để ném xi măng xuống sông - tức là thực hiện hai hành vi hủy hoại tài sản và bắt giữ người trái pháp luật.

Theo cáo trạng, ngày 26.2.2016, lực lượng bảo vệ rừng phòng hộ Long Thành phát hiện bà Nguyễn Thị Ánh Ngọc tiến hành xây chòi canh trên đất rừng phòng hộ ở đùng tôm tại khu vực Tắc Hông, sông Thị Vải, thuộc ấp Bà Trường, xã Phước An. Khi đến kiểm tra, các bảo vệ đã ném 40 bao xi măng của gia đình bà Ngọc xuống nước làm hư hỏng hoàn toàn. Một ngày sau, tổ bảo vệ tiếp tục đến khu vực đầm bà Ngọc rồi ném 4 cột sắt xuống nước.

Theo bà Ngọc, việc 5 bảo vệ rừng cho rằng, do nóng vội nên ném 40 bao ximăng của bà xuống nước là không thuyết phục. Bởi bà Ngọc cho biết, bà đã xuống ban quản lý rừng xin sang tên, xin xây dựng để bảo vệ tài sản nhưng không ai trả lời, hoặc làm khó khi biết bà khiếu nại cát tặc gây sạt lở, ô nhiễm. “Khi tôi phát hiện việc nạo vét cát xâm hại đất rừng, gây ô nhiễm cho những người nuôi tôm nên có đơn tố cáo nhiều nơi thì bản thân tôi gặp rất nhiều khó khăn. Từ đó đến nay tài sản tôi mất trắng” – bà Ngọc cho biết tại phiên tòa. (Nông Thôn Ngày Nay 8/6, tr5; Người Lao Động 8/6, tr4; Tuổi Trẻ 8/6, tr5; Lao Động Online 7/6; Sài Gòn Giải Phóng 7/6; Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh Online 7/6) Về đầu trang

Khám phá vương quốc cá sấu ở Việt Nam

Bàu Sấu nằm trong Vườn quốc gia Cát Tiên, là điểm đến lý tưởng, phổ biến nhất trong các tuyến dễ đi ở vườn. Bạn phải vượt hàng cây số bằng xe Jeep, rồi đi bộ thêm khoảng 5km đường rừng mới có thể tham quan nơi này.

Bàu Sấu nằm ở phía nam Vườn quốc gia Cát Tiên (huyện Tân Phú, Đồng Nai), là quê hương của loài cá sấu nước ngọt.

Để đến được đây, bạn phải thuê xe đạp hoặc đi xe Jeep của vườn, vượt 9km đường mòn rừng, sau đó trekking đi bộ thêm 5km đường mòn nữa mới có thể tham quan vùng đất xinh đẹp này. Trên đường đi, bạn sẽ được thiên nhiên thết đãi những màn cảm xúc ấn tượng: Những con sâu ngứa đu mình giữa đường, vắt ngoe nguẩy tìm người hút máu, những cây tung đại thụ 500 năm tuổi,...

Hai năm gần đây, đường vào Bàu Sấu dễ hơn, được lát đá, đường mòn cũng lộ rõ. Nếu đi lần đầu cũng có thể hỏi thăm và theo bảng hướng dẫn chỉ đường mà đi, không sợ bị lạc. Nếu muốn chắc chắn hơn, hãy hỏi thuê hướng dẫn viên ở trung tâm vườn.

Đi khoảng 3km đầu tiên, bạn sẽ bắt gặp cây tung đại thụ 500 năm tuổi. Đường mòn trong rừng trơn trượt nên di chuyển chậm và cẩn thận. Trước khi đi, nhớ ăn mặc và bao bọc chân tay kỹ càng, tra thuốc chống vắt.

Cây tung đại thụ cao chót vót, thân cây to cả chục người ôm không hết, gốc rễ to và dài như tường thành, chạy dài hàng chục mét.

Nhóm du khách TPHCM thích thú và ấn tượng trước khung cảnh thiên nhiên hoang sơ nơi đây,tranh thủ chụp ảnh lưu niệm dưới gốc tung đại thụ.

Cây cầu gỗ trên đường đi, điểm chụp hình check-in sống ảo cho giới trẻ rất tuyệt vời. Mùa mưa khoảng tháng 8 -10, nước cao ngập cả cây cầu. Khi ấy chẳng thấy đường đi, chỉ toàn nước với nước.

Khung cảnh Bàu Sấu thật yên bình và thơ mộng với những mảng màu xanh ngắt của cỏ cây, núi rừng bạt ngàn, mây trời. Xa xa, làn sương mỏng bồng bềnh trên mặt bàu tĩnh lặng, những rặng cây cao vút soi bóng xuống mặt nước, tạo nên bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và quyến rũ.

Từ nhà đài trạm kiểm lâm, phóng tầm mắt về bốn phương Bàu Sấu bao la, rộng lớn, nhìn hoài chẳng thấy điểm dừng, chỉ biết phía xa chân trời mờ ảo kia là những cánh rừng xanh bạt ngàn.

Bàu Sấu ,hay còn gọi là hệ đất ngập nước Bàu Sấu có diện tích 13.759 ha, bao gồm 5.360 ha đất ngập nước theo mùa và 151 ha đất ngập nước quanh năm. Bàu Sấu được Ban Thư ký Công ước Ramsar tại Thụy Sĩ công nhận là khu Ramsar thứ hai ở Việt Nam, có tầm quan trọng quốc tế.

Du khách đến với Bàu Sấu không chỉ trải nghiệm khám phá rừng nguyên sinh, tổ chức các buổi picnic, cắm trại, chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của cây tung cổ thụ mà còn có thể chèo thuyền ngắm đàn cá sấu bơi lội trong đầm hay thưởng ngoạn khung cảnh nên thơ và trữ tình của non nước Bàu Sấu hòa quyện tạo nên.

Mùa hè, tháng 5-6, những bông lau nở trắng ngần, sắc bướm dập dìu trong gió, hoa lục bình tim tím một vùng... điểm xuyến cho khung cảnh nơi đây giàu sức sống, nên thơ hơn.

Du khách nước ngoài không khỏi ấn tượng và bị cuốn hút bởi vẻ đẹp trữ tình và nên thơ của khu vực đầm lầy Ramsar thứ hai của Việt Nam.

Bạn có thể thuê thuyền từ trạm kiểm lâm để chèo ra bàu tham quan và ngắm cá sấu, chi phí 150.000 đồng/thuyền đi được 2-3 người. (Lao Động Online 7/6) Về đầu trang

Tăng diện tích trồng mới rừng

Theo Tổng cục Lâm nghiệp, nhờ thời tiết những tháng qua tương đối thuận tiện nên diện tích trồng rừng tăng cao so với cùng kỳ năm trước.

Hiện các địa phương đang tiếp tục gieo ươm, chăm sóc cây giống để phục vụ trồng cây phân tán và trồng rừng tập trung. Tính đến hết tháng 5, đã chuẩn bị được gần 37,4 triệu cây giống; trồng rừng mới tập trung ước đạt 77,8 nghìn ha, tăng 27,9% so với cùng kỳ năm trước; khoán bảo vệ rừng đạt 4.072,3 nghìn ha, tăng 2,2%; sản lượng gỗ khai thác ước đạt 3.782 nghìn m3, tăng 6,8% so với cùng kỳ năm trước. (Đại Đoàn Kết 8/6, tr7) Về đầu trang

Đăk Nông: Nạn phá rừng có biểu hiện tiếp tay của cán bộ, công chức

Tại buổi họp báo định kỳ tháng 6, ông Ngô Xuân Lộc – Chánh VP UBND tỉnh Đăk Nông cho biết, Tỉnh ủy và UBND tỉnh xác định hiện tượng phá rừng tương đối phổ biến như hiện nay ở Đăk Nông có sự tham gia của cán bộ, công chức.

Ông Lộc cho biết, những vụ việc đang điều tra sẽ công khai khi có kết quả. (Tiền Phong 8/6, tr2) Về đầu trang

Những loài cây nắm giữ kỷ lục thế giới

Loài cây phát triển nhanh nhất thế giới được sách kỷ lục Guinness ghi nhận là Paulownia tomentosa, còn gọi là cây nữ hoàng hay mao địa hoàng, theo Tree Hugger. Cây có thể phát triển đến chiều cao 6 m sau năm đầu tiên. Paulownia tomentosa có hoa màu tím. Đây là loài bản địa ở miền trung và phía tây Trung Quốc, nhưng hiện được trồng rộng rãi trên khắp nước Mỹ. Cây sản xuất lượng oxy cao gấp 3-4 lần so với bất kỳ loài cây nào khác.

Cây Polylepis tarapacana có thể sống trên 700 năm trong hệ sinh thái bán khô cạn ở Altiplano, thuộc trung tâm dãy núi Andes, Nam Mỹ. Với môi trường sống ở độ cao 4.000-5.200 m so với mực nước biển, Polylepis tarapacana được ghi nhận là loài cây sống ở khu vực cao nhất thế giới.

Theo Mother Nature Network, cây thông Methuselah mọc trên dãy núi White, California, Mỹ, được biết đến là cây lâu đời nhất thế giới, với tuổi thọ khoảng 4.841 năm. Vị trí chính xác của cây được giữ bí mật để tránh sự xâm phạm của người dân.

General Sherman, cây củ tùng tại Vườn Quốc gia Sequoia, California, Mỹ, có tuổi thọ khoảng 2.500 năm tuổi. Đây là cây có thể tích lớn nhất thế giới với hơn 1.500 m3 gỗ. Cành lớn nhất của cây bị gãy năm 2006, phá vỡ một phần hàng rào bao bọc và làm lõm vỉa hè đi bộ xung quanh.

Cây manchineel là cây nguy hiểm nhất thế giới theo sách kỷ lục Guinness do chứa chất độc gây chết người ở tất cả các bộ phận. Chúng sống trong môi trường đất cát và rừng ngập mặn ở Nam Florida, Mỹ, vùng Caribbean, Trung Mỹ, phía bắc khu vực Nam Mỹ. Nhiều cây manchineel được dán biển thông báo để người dân nhận biết và tránh xa.

Sri Maha Bodhiya, cây bồ đề linh thiêng ở Sri Lanka, được xem là cây do con người trồng lâu đời nhất thế giới với độ tuổi khoảng 2.300 năm. Đây là cây được chiết ra từ cây bồ đề mẹ, tương truyền là nơi Đức Phật từng ngồi thiền và giác ngộ.

Cây vân sam Na Uy sống ở Thụy Điển có hệ thống rễ lâu đời nhất thế giới, với khoảng 9.550 năm. Trên thực tế, cây tái sinh các thân, cành và rễ qua hàng nghìn năm dưới hình thức sinh sản vô tính.

Cây bạch tạng lớn nhất thế giới được gọi là cây gỗ đỏ ma (Ghost redwood) mọc ở California, Mỹ. Trong tự nhiên, chỉ có khoảng 25 đến 60 cây gỗ đỏ không chứa diệp lục, dẫn đến hiện tượng cây có màu trắng thay vì xanh lục như cây thông thường.

Cây hạt dẻ lớn nhất và lâu đời nhất thế giới mọc trên ngọn núi lửa Etna, Sicily, Italy. Độ tuổi của cây ước tính khoảng 2.000-4.000 năm. Cây hạt dẻ này được ghi vào Sách kỷ lục Guinness là cây có chu vi lớn nhất thế giới, bằng 58 m.(Phununews.vn 7/6) Về đầu trang