Tổng cục lâm nghiệp - Điểm báo ngày 18/4/2017

Điểm báo ngày 18/4/2017

Cập nhật ngày : 18/04/2017 1:24:11 CH

ĐIỂM BÁO

LĨNH VỰC LÂM NGHIỆP

(Ngày 18 tháng 04 năm 2017)

 Nước mắt rừng Xuân Lẹ

Thời kỳ rầm rộ nhất, dân tứ xứ đổ về Xuân Lẹ (Thường Xuân, Thanh Hóa) nhu trẩy  hội, khắp miền héo hút đại ngàn bống chốc chở nên ồn ào, huyên náo lạ thường. Hành trình đi tìm giấc mơ đổi đời của các phu đá kèo dài suốt từ tháng này qua tháng khác, hết năm này qua năm khác đã biến những cánh rừng nguyên sinh mày mỡ trở nên xơ xác, tiêu điều.

Bắt đầu từ địa phận thác thiêng Trai Gái tới khu vực thác Xà Pạc, địa điểm giáp ranh với xã Thông Thụ, quế Phong, Nghệ An, diễn biến tình hình rất phức tạp. Các đối tượng lâm tặc hết sức ranh ma, xảo quyệt, thay vì chặt phá ồ ạt và khai thác ở một vị trí như trước đây, giờ chúng chia thành nhiều điểm lẻ nhằm tránh bị phát giác. Đốn hạ xong, chúng lặng lẽ rút ra ngoài nghe ngóng động tĩnh, khi thấy tình hình yên ổn mới quay lại làm các bước tiếp theo.

Trong phạm vi bán kính khoảng 2km, nhiều than cây lớn, nhỏ đủ mọi kích cỡ bị đốn phăng không thương tiếc. Hàng loạt cây khai thác từ lâu đã xuất hiện dấu hiệu mục nát, ngược lại có những cây kích thước một vòng tay người không ôm xuể, dài trên dưới 20m hiện vẫn nằm chỏng chơ giữa chốn rừng già.

Để ngăn chặn tình trạng chảy máu rừng đang diễn ra từng ngày từng giờ cấp ủy, chính quyền huyện Thường Xuân và xã Xuân Lẹ đã ban hành nhiều văn bản chỉ đạo, cùng phối hợp với các ngành chức năng tổ chức nhiều đợt kiểm tra, truy quét gắt gao. Tuy nhiên mọi cố gắng đều như muối bỏ bể.

Hỏi về tình hình trên địa bàn ông Hoàng Trọng Lưu – Chủ tịch xã Xuân lẹ cho hay, triển khai công tác quản lý bảo vệ rừng, đầu 2017, địa phương đã thành lập một tổ chốt tiến hành kiểm tra rà soát hàng ngày, cuối tuần đều tổng hợp báo cáo chi tiết. Hiện nay trên địa bàn không có điểm nóng về rừng, nhân dân sinh hoạt, canh tác sản xuất ổn định. Tình trạng khai thác gỗ trái phép trước đây có xảy ra đặc biệt là 2015. Sau khi giao đất khoán rừng cho người dân, hiện tình hình được khắc phục triệt để. Khi PV thông báo đã trực tiếp vào hiện trường xác minh và có đủ cơ sở khẳng định tình trạng an ninh rừng tại xã Xuân Lẹ còn nhiều bất ổn, lúc này ông Lưu mới nói “Tất nhiên vẫn còn xảy ra nhưng tình hình có nhiều chuyển biến”.

Trao đổi với PV, ông Phạm Thăng Long – Hạt trưởng Hạt kiểm lâm Thường Xuân cũng thừa nhận, diễn biến rừng ở xã Xuân Lẹ chưa ổn định. (Nông Nghiệp Việt Nam 17/4, tr5) Về đầu trang

20 năm giữ rừng giáng hương

Một trong những lý do được nhà chức trách đưa ra để giải thích việc mất rừng ở Gia Lai, là diện tích lớn mà lực lượng mỏng. Thế nhưng tại làng Grôn, xã Ia Kriêng, huyện Đức Cơ (Gia Lai), hai ông nông dân canh giữ khu rừng giáng hương 2.000 cây gần 20 năm qua, lại không mất cây nào. Đó là ông Nguyễn Hữu Mạnh (SN 1962) và Rơ Mah Kem (1966).

Mỗi cây đều được ông Mạnh và Kem đánh số thứ tự, kể cả những cây nhỏ nhất. Theo ông Mạnh, làm như vậy sẽ tiện cho việc kiểm tra và giám sát rừng giáng hương, đề phòng bị mất trộm. Thêm nữa, lâm tặc cũng khó lòng chạy thoát vì ở đây chỉ có con đường duy nhất, đi ngang nhà 50 hộ dân người dân tộc Ja Rai ở làng Grôn.

Nhớ về những ngày đầu đi canh khu rừng cùng ông Kem, ông Mạnh cho biết lúc đó hai người tự tay chặt lá cây, tre nứa để dựng tạm một căn chòi nhỏ. Cực khổ hơn khi không điện, nước, thứ ánh sáng duy nhất là từ chiếc đèn dầu lập lòe. Đến ngày mưa, gió bão thổi đèn tắt tối om, sấm chớp ùng oàng nhưng ý chí không vì thế mà lay chuyển.

Trong khi đó, vũ khí bảo vệ rừng cũng chỉ là hai con dao rựa. “Việc giữ rừng rất nguy hiểm vì lâm tặc đi thành băng nhóm, rất liều lĩnh, họ sẵn sàng tấn công nếu có ai ngăn cản. Tôi lo sợ khi thấy chồng cầm rựa vào rừng, làm sao chống trả lại đám lâm tặc hung hãn kia. Lúc nào ông nhà tôi cũng nói hết năm sau sẽ về nhà tìm việc khác. Vậy mà, đã gần 20 năm nói câu đó rồi, giờ chỉ biết ủng hộ thôi” – Vợ ông Mạnh bảo.

Việc đi lại quanh khu rừng cả những ngày nắng lẫn mùa mưa khiến da ông Kem đen nhánh, rắn chắc. Đều đặn mỗi ngày, hai nông dân nay vào rừng phát bụi rậm chống cháy. Có đêm, không ngủ được, cả hai cùng thức dậy đi tuần. “Chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt. Vài ngày, chủ tịch xã mang đồ nhậu vào, cả ba cùng tâm sự. Đơn giản, nhưng mình chỉ cần thế thôi” – ông Kem nói.

Và một lý do nữa khiến khu rừng giáng hương không bị mất trộm, là từ khi làm chủ tịch UBND xã Kriêng từ năm 1996 đến 2015, ông Rơ Mah Le đã đề nghị phải giữ khu rừng 2.000 cây giáng hương này và được lãnh đạo huyện đồng tình. Một tuần, ông Le vào thăm rừng 3 lần. Cũng chính sự yêu rừng của vị chủ tịch xã này, cộng thêm người dân làng Grôn nhiệt tình giúp đỡ ông Mạnh và Kem giữ rừng, khu rừng vẫn tỏa hương tới hôm nay.(Tiền Phong 17/4, tr14) Về đầu trang

Vụ phá rừng ở huyện biên giới Ngọc Hồi: Tỉnh Kon Tum chỉ đạo kiểm tra, báo cáo gấp

Sau khi báo chí phản ánh vụ việc các nhóm lâm tặc đi trên xe máy độ chế kéo vào tàn phá rừng ở xã Đắk Xú và Đắk Nông (huyện Ngọc Hồi), UBND tỉnh Kon Tum đã có văn bản yêu cầu kiểm tra, xác minh.

Theo đó, giao cho Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chủ trì, phối hợp với UBND huyện Ngọc Hồi và các đơn vị có liên quan tổ chức kiểm tra, xác minh, làm rõ nội dung báo chí phản ánh. Sau đó báo cáo, tham mưu cho UBND tỉnh xem xét.

Trước đó, như Báo GD&TĐ đã phản ánh, dù Thủ tướng đã có chỉ đạo “đóng cửa rừng”. Vậy nhưng, rừng ở huyện biên giới Ngọc Hồi (Kon Tum) vẫn bị tàn phá không thương tiếc. (Giáo Dục & Thời Đại Online 17/4; Tiền Phong 18/4, tr11) Về đầu trang

Quy hoạch rừng bài bản như Hà Giang

Làm sao để người dân không chỉ thoát nghèo mà sống tốt từ rừng luôn là bài toán đau đáu với ngành lâm nghiệp nhiều thập kỷ qua. Báo NNVN xin giới thiệu loạt bài về những vùng đất 'Sống tốt từ rừng'.

Là tỉnh nghèo thuộc đề án 30a của Chính phủ, có trên 86% diện tích đất dốc từ 15 độ trở lên với 19 dân tộc sinh sống, có thể nói rừng đóng vai trò sống còn với kinh tế, xã hội tỉnh Hà Giang.

Trong 2 năm trở lại đây, Hà Giang nổi lên là một trong những địa phương có quy hoạch, chiến lược phát triển lâm nghiệp bài bản cũng như nhiều mô hình nghề rừng sáng tạo, mới mẻ và hiệu quả nhất miền núi phía Bắc.

Chia sẻ với chúng tôi, ông Nguyễn Đức Vinh, Giám đốc Sở NN-PTNT Hà Giang cho biết, có được những kết quả rõ nét trong lĩnh vực lâm nghiệp như ngày hôm nay, Hà Giang ghi nhận công sức đóng góp rất lớn của GS.TS Phạm Văn Điển, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Lâm nghiệp hiện đang biệt phái làm Phó Giám đốc Sở NN-PTNT tỉnh này.

Theo ông Vinh, chỉ trong 2 năm công tác tại Hà Giang, chính GS.TS Phạm Văn Điển đã định hình được hướng đi cho ngành lâm nghiệp tỉnh nhà cả trước mắt lẫn trong tương lai, với khối lượng công việc bằng nhiều năm trước cộng lại.

Bởi thực tế, dù chiếm 71,5% tổng diện tích đất tự nhiên toàn tỉnh (566.545,2ha), song ngành lâm nghiệp Hà Giang những năm qua chỉ đóng góp trên 3% GDP toàn tỉnh. Còn dưới con mắt GS.TS Phạm Văn Điển, lâm nghiệp Hà Giang chính là một kho báu khổng lồ.

Theo đề án phát triển lâm nghiệp tỉnh Hà Giang đến năm 2020, định hướng 2030 thì mục tiêu của tỉnh đến 2020 trữ lượng bình quân/ha rừng tự nhiên tăng tối thiểu 5 - 7% so với 2015. Hiệu quả bảo vệ và phát triển rừng tăng tối thiểu 15%. Có ít nhất 30% đất không có rừng tự nhiên được tác động thành rừng bằng các loại cây có giá trị kinh tế cao, cải tạo môi trường tốt. Độ che phủ rừng trong tỉnh đạt 58%, trong đó độ che phủ rừng tự nhiên chiếm tối thiểu 40%.

Thực tế, dù chiếm 71,5% tổng diện tích đất tự nhiên toàn tỉnh (566.545,2ha), song ngành lâm nghiệp Hà Giang những năm qua chỉ đóng góp trên 3% GDP toàn tỉnh

Về mặt xã hội, phấn đấu 100% diện tích đất lâm nghiệp của tỉnh sẽ được giao, cho thuê, khoán bảo vệ để rừng và đất lâm nghiệp của tỉnh cực bắc Tổ quốc này có chủ nhân đích thực. Đặc biệt về kinh tế, Hà Giang đặt mục tiêu tổng giá trị sản xuất lâm nghiệp theo giá hiện hành bình quân/năm đạt tối thiểu 1.080 tỷ đồng. Tăng giá trị sản xuất bình quân hàng năm 14 - 16%. Năng suất rừng trồng mới tăng ít nhất 1,2 - 1,5 lần vào 2020 và 1,5 - 1,8 lần vào năm 2025.

Nếu như nhiều năm trước, Hà Giang cũng như nhiều tỉnh miền núi có nhiều rừng cứ loay hoay tìm hướng phát triển bền vững từ lâm nghiệp, song luôn bị mâu thuẫn giữa việc bảo tồn, bảo vệ với phát triển kinh tế. Còn với đề án mới, Hà Giang đã có những định hướng, mục tiêu, kế hoạch rõ ràng, sắc nét nhằm giải quyết được cả bài toán phòng hộ lẫn tạo công ăn việc làm và thu nhập cho người dân.

Theo đó, với rừng đặc dụng, Hà Giang sẽ phát triển theo hướng bảo tồn kết hợp với kinh doanh dịch vụ hệ sinh thái rừng (dịch vụ bảo tồn nguồn gen và tính đa dạng sinh học; dịch vụ phòng hộ đầu nguồn; dịch vụ tích lũy carbon). Giữ nguyên diện tích rừng hiện có (50.994ha). Đẩy mạnh phát triển rừng và kinh tế, xã hội vùng đệm. Phát triển mô hình quản lý liên kết rừng đặc dụng. Đầu tư xây dựng, kết nối hoạt động du lịch sinh thái ở rừng đặc dụng với du lịch và lễ hội ở Cao nguyên đá Đồng Văn.

Với rừng phòng hộ, giữ nguyên diện tích đất rừng phòng hộ đã có. Ưu tiên giải pháp khoanh nuôi tái sinh đối với rừng phòng hộ. Phát triển rừng phòng hộ là rừng tự nhiên thành rừng phòng hộ cung cấp lâm sản ngoài gỗ. Chuyển một phần diện tích đất rừng phòng hộ ít xung yếu là rừng trồng hoặc chưa có rừng (khoảng 20%) thành rừng sản xuất.

Riêng với rừng sản xuất, có thể mở rộng diện tích đất rừng sản xuất từ 260.675,5ha thành xấp xỉ 300.000ha, trong đó diện tích rừng trồng gỗ nhỏ từ 130.000 - 140.000ha, rừng trồng gỗ lớn 30.000 - 40.000ha ở vùng có điều kiện về đất đai, như Hoàng Su Phì, Xín Mần; còn lại là rừng tự nhiên.

Thực hiện thâm canh rừng trồng và rừng tự nhiên nhằm tăng năng suất rừng hiện có lên ít nhất 15 - 20%, tăng năng suất rừng trồng mới lên ít nhất 50% so với hiện tại vào năm 2020. Ưu tiên trồng rừng gỗ lớn ở điều kiện vận xuất, vận chuyển khó khăn, trồng rừng gỗ nhỏ ở điều kiện vận xuất, vận chuyển thuận lợi. Phát triển hạ tầng lâm nghiệp ở vùng rừng sản xuất, đặc biệt là đường vận xuất và hạ tầng phục vụ PCCCR. Thúc đẩy quá trình hưởng lợi từ tăng trưởng của rừng tự nhiên là rừng sản xuất.

Giá trị dịch vụ của loại rừng này gồm: gỗ nhỏ từ rừng có chu kỳ kinh doanh ngắn; gỗ lớn, gỗ quý từ rừng có chu kỳ kinh doanh dài; gỗ quý từ cây trồng phân tán; các lâm sản ngoài gỗ.

Định hướng phát triển rừng theo tiểu vùng, 4 huyện vùng cao núi đá là Mèo Vạc, Đồng Văn, Quản Bạ, Yên Minh tập trung bảo vệ rừng hiện có, khoanh nuôi các diện tích rừng đang tái sinh. Phát triển rừng cung cấp gỗ củi và lâm sản ngoài gỗ, trong đó có rừng cung cấp dược thảo. Ưu tiên trồng cây phân tán bằng loài cây bản địa, có giá trị kinh tế cao; khuyến khích trồng cây phân tán để cung cấp củi và gỗ gia dụng.

Thực hiện nông lâm kết hợp, canh tác bền vững trên đất dốc, có thể trồng cây gỗ phân tán vào đất cỏ hoặc trồng cỏ vào đất rừng. Kết hợp bảo tồn rừng với phát triển du lịch và dịch vụ môi trường rừng. Chú trọng phát triển rừng ở khu vực hành lang đường Hạnh Phúc.

Hai huyện vùng cao núi đất phía tây là Xí Mần, Hoàng Su Phì điều kiện tự nhiên tương đối khắc nghiệt, địa hình cao và dốc. Phương hướng phát triển rừng ở đây cần ưu tiên giải pháp phục hồi rừng bằng khoanh nuôi và phát triển rừng trồng cây gỗ quý, gỗ lớn kết hợp với kinh doanh lâm sản ngoài gỗ dưới tán rừng. Chuyển đổi trồng màu thành mô hình rừng nông lâm kết hợp (rừng + cỏ).

Các huyện vùng thấp Bắc Quang, Quang Bình, Vị Xuyên: Bảo vệ rừng đặc dụng, rừng phòng hộ đầu nguồn; Tập trung phát triển và nâng cao chất lượng, giá trị rừng sản xuất gắn với xúc tiến thị trường tiêu thụ và chế biến lâm sản. Xây dựng vùng nguyên liệu gỗ tập trung (khoảng trên 80.000ha). Cải tạo diện tích rừng nghèo kiệt để mở rộng diện tích rừng sản xuất theo quy mô cánh rừng mẫu lớn với sự liên doanh sản xuất theo hình thức HTX, nhóm hộ, doanh nghiệp và cấp chứng chỉ quản lý rừng bền vững. Khai thác bình quân gần 10.000 ha/năm. (Nông Nghiệp Việt Nam 17/4, tr18) Về đầu trang

Điện Biên: Tăng cường quản lý bảo vệ rừng và động vật hoang dã

Ngày 10/4, UBND tỉnh Điện Biên ra Công văn số 918/UBND-KTN, về việc tăng cường thực hiện các biện pháp quản lý bảo vệ và phát triển rừng, ngăn chặn các hành vi xâm hại động vật hoang dã nguy cấp, quý, hiếm trên địa bàn tỉnh.

bảo tồn

Theo  đó, UBND tỉnh yêu cầu các Sở, ngành tỉnh, UBND các huyện, thị xã, thành phố  thực hiện nghiêm túc Chỉ thị của Ban Bí thư Trung ương Đảng, của Thủ tướng Chính phủ về tăng cường chỉ đạo thực hiện các biện pháp bảo vệ rừng, ngăn chặn tình trạng phá rừng và chống người thi hành công vụ. Tập trung triển khai thực hiện quyết liệt một số nhiệm vụ trọng tâm: Đẩy mạnh tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật đến từng thôn, bản, nhằm nâng cao nhận thức về trách nhiệm của người dân trong công tác quản lý, bảo vệ và phát triển rừng. Kiện toàn BCĐ về kế hoạch bảo vệ và phát triển rừng các cấp, phân công nhiệm vụ rõ ràng, cụ thể đối với từng thành viên.

Tập trung xử lý dứt điểm các vụ việc phá rừng để làm nương, khai thác rừng trái pháp luật trên địa bàn theo quy định hiện hành. Nghiêm cấm người dân trồng các loại cây nông nghiệp trên những diện tích rừng bị phá trái pháp luật; xử lý nghiêm các hộ dân, các đối tượng cố tình vi phạm lệnh cấm trên. Chỉ đạo các lực lượng chức năng, chính quyền các xã biên giới duy trì thường xuyên công tác tuần tra kiểm soát tại khu vực biên giới để kịp thời phát hiện và ngăn chặn việc vận chuyển lâm sản, động vật rừng trái phép qua biên giới. Xử lý nghiêm các tập thể, cá nhân liên quan để xảy ra tình trạng vi phạm Luật Bảo vệ và Phát triển rừng theo quy định của pháp luật.

Giao Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tăng cường kiểm tra, xử lý nghiêm các hoạt động buôn, bán, vận chuyển, cất giữ, chế tác, quảng cáo, sử dụng trái phép lâm sản, đặc biệt các mẫu động vật hoang dã như: Ngà Voi, sừng Tê Giác và các sản phẩm của Hổ, Báo… (Moitruong.net.vn 17/4) Về đầu trang

Bình Định: Phá bỏ cây lâm nghiệp trên diện tích đất trồng rừng trái phép

Ông Nguyễn Thế Dũng, Phó Chi cục trưởng phụ trách Chi cục Kiểm lâm (Sở NN&PTNT), cho biết: Đầu năm 2017 đến nay, lực lượng Kiểm lâm, Ban quản lý rừng phòng hộ phối hợp với chính quyền các địa phương đã tăng cường kiểm tra, xử lý kiên quyết các đối tượng lấn chiếm đất lâm nghiệp, đất rừng phòng hộ đầu nguồn để trồng rừng kinh tế trái phép. Qua đó, lực lượng chức năng đã nhổ bỏ hơn 142 ha cây keo lai, bạch đàn trồng trái phép. Cụ thể, huyện An Lão hơn 5 ha, huyện Hoài Ân 0,6 ha, huyện Phù Mỹ 111,7 ha, huyện Vĩnh Thạnh 6,47 ha, huyện Tây Sơn 1,1 ha, huyện Vân Canh 17,3 ha và huyện Tuy Phước 0,5 ha. Nhờ đó, việc lấn chiếm đất lâm nghiệp, phá rừng trái phép để trồng rừng kinh tế đã được ngăn chặn. Hiện ngành chức năng vẫn đang tiếp tục tăng cường tuần tra, kịp thời phát hiện các đối tượng vi phạm. (Báo Bình Định 17/4) Về đầu trang

Vụ xe công chở gỗ lậu: Phạt Giám đốc Trung tâm Y tế 3 triệu đồng

Ngày 17/4, Hạt kiểm lâm huyện Tuyên Hóa (Quảng Bình) cho biết, liên quan đến việc Giám đốc Trung tâm Y tế huyện này dùng xe công chở gỗ lậu, Hạt kiểm lâm đã ra biên bản xử phạt hành chính 3 triệu đồng đối với ông Cao Sỹ Phượng, Giám đốc Trung tâm.

Theo đó, Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Tuyên Hóa, ông Hà Đức Trường đã ra quyết định số 001149/QĐ-XPVPHC xử phạt vi phạm hành chính về quản lý rừng, phát triển rừng, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản đối với ông Cao Sỹ Phượng, Giám đốc Trung tâm Y tế huyện Tuyên Hóa, đã thực hiện hành vi vi phạm hành chính vận chuyển lâm sản trái pháp luật với vai trò là chủ lâm sản quy định tại điểm đ khoản 1 Điều 32 Nghị định số 157/2013/NĐ-CP ngày 11-11-2013 của Chính phủ. Ông Phượng bị phạt tiền ở mức 3 triệu đồng. Hình thức phạt bổ sung là tịch thu tang vật 4 gốc hương giáng, trọng lượng 60kg. Cùng đó, ông Phạm Công Thành, Phó Giám đốc Trung tâm y tế huyện Tuyên Hóa cũng bị Hạt kiểm lâm Tuyên Hóa xử phạt 3 triệu đồng. Ông Võ Anh Tý, lái xe bị phạt 3 triệu đồng. 

Ông Phạm Công Thành, Phó Giám đốc Trung tâm y tế dự phòng huyện Tuyên Hóa cạnh xe biển xanh chở gỗ hương giáng lậu

Trước đó, ngày 27-3, ông Cao Sỹ Phượng đã dùng xe biển số xanh 73M-000.45 để chở lâm sản gốc hương giáng trái pháp luật tại xã Đồng Hóa, trên xe lúc đó do ông Tý điều khiển, ông Phượng chỉ huy bốc vác gỗ, ông Thành ủng hộ việc này.

Ngay sau đó, ông Phượng có báo cáo gian dối với Huyện ủy Tuyên Hóa, Sở Y tế Quảng Bình bằng Công văn số 81 với nội dung: “Xe công dùng chở hương giáng lậu ở khu vực xã Đồng Hóa, Thạch Hóa là không có cơ sở, không đúng thực tế vì xe cơ quan được quản lý rất chặt chẽ theo phân cấp, theo quy chế và chỉ sử dụng cho mục đích công việc phục vụ cho chuyên môn”.

Tuy nhiên trước các bước xác minh của lực lượng kiểm lâm, ông Phượng và ông Thành đã thừa nhận đó là gỗ hương giáng trái pháp luật trên xe biển số xanh thuộc của hai ông này.

Sở Y tế Quảng Bình xác định sử dụng xe công của Trung tâm Y tế huyện Tuyên Hóa sai mục đích, hiện Sở đang xem xét trách nhiệm giám đốc và phó giám đốc về hành vi theo kết luận của kiểm lâm, ngoài ra cũng không bỏ qua lỗi chối tội, đưa 2 nhân viên ra làm dối vụ việc khiến dư luận bất bình.

Huyện ủy Tuyên Hóa cũng cho biết về mặt đảng viên sẽ xử lý nghiêm từng trường hợp vi phạm này. (Sài Gòn Giải Phóng 18/4, tr7; Motthegioi.vn 17/4; Phununews.vn 17/4) Về đầu trang

Lâm Đồng: 65 dự án chuyển đổi mục đích sử dụng đất, rừng Đà Lạt

Qua rà soát, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Lâm Đồng đã tổng hợp 65 dự án chuyển đổi mục đích sử dụng đất, rừng Đà Lạt để thực hiện các hạng mục công trình của nhà đầu tư.

Trong đó gồm 48 dự án du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng; 12 dự án sản xuất nông - lâm kết hợp, nuôi cá nước lạnh và 5 dự án liên quan đến xây dựng các công trình điện, nghĩa trang, giáo dục đào tạo lái xe cơ giới đường bộ.

Tổng diện tích của 65 dự án khu vực Đà Lạt nói trên gần 110 ha đất có rừng và 12 ha đất không có rừng. Từ những số liệu tổng hợp này, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Lâm Đồng làm căn cứ đánh giá, phân tích, tham mưu UBND tỉnh Lâm Đồng báo cáo các bộ, ngành trung ương trình Thủ tướng Chính phủ xem xét, tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp đầu tư. (Báo Lâm Đồng 17/4) Về đầu trang

Hà Nội: Tăng cường công tác phòng cháy, chữa cháy rừng

Hiện nay, tổng diện tích rừng của thành phố Hà Nội là hơn 27.000 ha phân bố tại 7 huyện, thị xã gồm Ba Vì, Sóc Sơn, Thạch Thất, Quốc Oai, Chương Mỹ, Mỹ Đức và Sơn Tây. Với diện tích rộng nằm xen kẽ với những khu dân cư nên việc thực hiện tốt các biện pháp phòng cháy và chữa cháy rừng là một việc rất quan trọng.

Hà Nội đang trong quá trình phát triển với tốc độ nhanh. Đô thị hóa ngày càng cao, diện tích cây xanh chưa đủ để đáp ứng với quá trình đô thị hóa. Vì thế, rừng lại càng đóng vai trò quan trọng như những lá phổi xanh, bảo vệ môi trường, giảm thiểu ô nhiễm trong nội đô. Bên cạnh đó, nguồn tài nguyên rừng còn mang đến nhiều lợi ích về kinh tế. Với những vai trò đặc biệt quan trọng ấy, rừng cần được bảo vệ và đặc biệt tránh để xảy ra cháy rừng. Tuy nhiên, chỉ tính riêng năm 2016, Hà Nội đã ghi nhận 15 vụ cháy rừng, gây thiệt hại khoảng 5 ha rừng.

Thời gian qua công tác bảo vệ, phòng cháy, chữa cháy rừng luôn được các cấp các ngành của thành phố Hà Nội quan tâm thực hiện. Qua đó, nhiều vụ cháy rừng đã được phát hiện sớm, dập tắt kịp thời, ngăn chặn được những hậu quả đáng tiếc xảy ra như không để lan rộng, gây ảnh hưởng lớn đến tài nguyên rừng. Tuy nhiên, thời tiết đang chuẩn bị bước vào mùa nắng nóng, tiềm ẩn nguy cơ cháy rừng rất cao, đòi hỏi sự chủ động thiết thực từ cơ sở.

Có thể khẳng định diện tích rừng tại Hà Nội không lớn nhưng lại có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc cải thiện môi trường sinh thái, phục vụ phát triển du lịch nói riêng và kinh tế nói chung. Mùa nắng nóng đang đến gần, hơn lúc nào hết các cấp ngành và chủ rừng cần chủ động thực hiện phương án phòng cháy, chữa cháy để ứng phó kịp thời trước tình huống xấu có thể xảy ra. (HanoiTV 17/4) Về đầu trang

Cần có chính sách phù hợp để ngành chế biến gỗ phát triển bền vững

Ngày 17/4, tại Hà Nội, Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam tổ chức hội thảo chính sách "Liên kết công ty - Hộ trồng rừng: Tăng cơ hội, giảm rủi ro cho phát triển bền vững". Đây là dịp để các bên cùng nhau thảo luận, chia sẻ những nguyên nhân, hạn chế; đưa ra hướng giải pháp giúp ngành chế biến gỗ phát triển bền vững.

Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hiệp hội Gỗ Việt Nam Nguyễn Tôn Quyền cho biết: Phát triển rừng trồng có vai trò hết sức quan trọng đối với ngành chế biến đồ gỗ và dăm xuất khẩu của Việt Nam. Sản lượng gỗ rừng trồng trong nước khai thác hàng năm đạt khoảng 16 triệu mét khối. Khoảng 80% nguồn gỗ này là gỗ có đường kính nhỏ, được sử dụng làm nguyên liệu dăm và MDF (loại dăm được làm từ composite); 20% còn lại được sử dụng sản xuất các sản phẩm đồ gỗ, chủ yếu phục vụ xuất khẩu.

Các thị trường như Hoa Kỳ, EU có những đòi hỏi chặt chẽ về tính pháp lý của nguồn gỗ nguyên liệu đầu vào dùng để sản xuất các sản phẩm đồ gỗ xuất khẩu. Nhu cầu của các thị trường này đang không ngừng gia tăng. Vì vậy, nguồn gỗ nguyên liệu rừng trồng ngày càng được ưa chuộng; là một trong những nguồn cung quan trọng cho ngành gỗ.

Để duy trì nguồn nguyên liệu gỗ hợp pháp, ổn định, mô hình liên kết giữa các công ty chế biến gỗ xuất khẩu và các hộ gia đình trồng rừng đã được hình thành và đang trên đà phát triển. Liên kết này dựa trên niềm tin rằng nguồn lực của các bên tham gia sẽ được tối đa hóa. Cụ thể, công ty chế biến có tiềm lực về vốn đầu tư, kỹ thuật, công nghệ, trình độ quản lý và bao tiêu đầu ra cho sản phẩm; các hộ dân có nguồn đất trồng rừng và lao động.

Tại hội thảo, các ý kiến đã tập trung phản ánh thực trạng, đánh giá cơ hội và rủi ro liên quan đến các mô hình liên kết này; thảo luận về các khía cạnh chính sách liên quan đến quản lý tài nguyên rừng, đất rừng theo hướng bền vững trong tương lai; nguyên nhân hạn chế còn tồn tại; đưa ra hướng giải pháp để ngành chế biến gỗ phát triển bền vững. Có ý kiến cho rằng, giao đất cho các hộ đã và đang đem lại lợi ích quan trọng về kinh tế, xã hội và môi trường. Phát triển rừng trồng góp phần làm tăng độ che phủ rừng, cải thiện sinh kế cho nhiều hộ nghèo và đồng bào dân tộc; đồng thời tạo nguồn cung gỗ nguyên liệu cho thị trường.

Một số ý kiến đồng nhất với quan điểm, đất lâm nghiệp nên giao cho các công ty lâm nghiệp, bởi đây là nhóm có năng lực sản xuất tốt, vốn và trình độ kỹ thuật. Trong khi đó năng lực sản xuất của các hộ thấp, thiếu nguồn lực đầu vào về vốn, còn nhiều hạn chế về trình độ thâm canh, sản xuất nhỏ lẻ nên chi phí giao dịch cao... nên đất giao cho các hộ gia đình sử dụng không hiệu quả.

Đất lâm nghiệp là một trong những nguồn lực quan trọng nhất để phát triển kinh tế, đặc biệt ở các vùng núi, nơi có tỉ lệ đói nghèo còn cao. Trong hai thập kỷ trở lại đây, Chính phủ đã thực hiện giao đất lâm nghiệp cho các hộ gia đình, công ty lâm nghiệp nhà nước, một số công ty tư nhân và cộng đồng. Khoảng 1,4 triệu hộ được giao 3.146 triệu ha đất lâm nghiệp và 134 công ty Nhà nước được giao 1,454 triệu ha.

Tại Việt Nam, mô hình liên kết phát triển rừng trồng đạt chứng chỉ quản lý rừng bền vững (FSC) là một mô hình điển hình giữa công ty chế biến gỗ và các hộ trồng rừng miền núi. Trong liên kết này, các công ty chuyên chế biến sản phẩm gỗ cho Tập đoàn IKEA như Công ty CP XNK Gỗ Nam Định (NAFOCO), Công ty Woodsland đã liên kết với các hộ có nguồn rừng trồng tại các tỉnh như Phú Thọ, Tuyên Quang, Yên Bái, Quảng Trị nhằm phát triển rừng trồng gỗ lớn, đạt chứng chỉ FSC; tạo nguồn cung gỗ nguyên liệu cho các công ty để sản xuất sản phẩm cho Tập đoàn IKEA (gọi tắt là liên kết IKEA). (Bnews.vn 17/4) Về đầu trang

Doanh nghiệp chế biến gỗ bắt tay nhau cùng phát triển

Tại Diễn đàn doanh nghiệp “Kết nối vì mục tiêu phát triển bền vững ngành chế biến gỗ” do Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam (VIFORES), Hội mỹ nghệ và Chế biến gỗ TP.HCM (HAWA), Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Bình Định (FPA Bình Định) phối hợp với Tổ Chức Forest Trends tổ chức ngày 14/4, các chuyên gia đã giới thiệu nhiều mô hình liên kết hiệu quả đã được triển khai với những lợi ích kinh tế tăng lên đáng kể.

Các liên kết này giúp nâng cao hiệu quả của chuỗi cung ứng thông qua việc tập trung nguồn lực thực hiện chuyên môn hóa, giảm chi phí giao dịch và chi phí sản xuất, nâng cao hiệu quả trong sản xuất kinh doanh.

Cụ thể, tại một số tỉnh phía Nam đã hình thành những mô hình liên kết giữa công ty nhập khẩu nguyên liệu và công ty chế biến gỗ xuất khẩu. Điển hình là mô hình chợ gỗ nguyên liệu của Công ty TAVICO (Đồng Nai) hay công ty Tiến Đạt (Quy Nhơn). Trong mô hình này, công ty nhập khẩu nguyên liệu đóng vai trò là nguồn cung một phần gỗ đầu vào cho các doanh nghiệp chế biến. Nguồn gỗ nguyên liệu được nhập khẩu từ nhiều nguồn khác nhau, bao gồm cả gỗ tròn và gỗ xẻ. Tùy theo yêu cầu về chủng loại, số lượng, thời gian giao hàng của các công ty chế biến, công ty cung ứng nguyên liệu có thể cung trực tiếp nguồn gỗ nhập khẩu, hoặc thực hiện việc sơ chế nhằm đáp ứng các yêu cầu của các công ty chế biến.

Bên cạnh đó là mô hình cung ứng gỗ nguyên liệu rừng trồng (keo, tràm) cho các công ty chế biến gỗ xuất khẩu. Mô hình của Công ty Thanh Hòa (TP.HCM) là một ví dụ. Theo chia sẻ của DN, Công ty Thanh Hòa đi tìm hiểu nhu cầu sử dụng gỗ nguyên liệu của một số công ty chế biến. Trên cơ sở đó, Thanh Hòa kết nối với các xưởng xẻ tại các vùng nguyên liệu để đặt hàng nhằm tạo ra những sản phẩm có chất lượng, đáp ứng được các yêu cầu của các doanh nghiệp chế biến. Thanh Hòa cũng tổ chức tập huấn đào tạo cho một số xưởng xẻ, nhằm nâng cao năng suất và chất lượng sản phẩm trong công đoạn sơ chế. Hiện công ty đang nỗ lực mở rộng liên kết với các doanh nghiệp chế biến, nhằm tăng đơn hàng từ các doanh nghiệp này,

Nhiều doanh nghiệp khác cũng đang tham gia vào mô hình liên kết phát triển gỗ rừng trồng có chứng chỉ tại các địa phương như Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, Yên Bái, Tuyên Quang… Động lực hình thành mô hình này là do yêu cầu của Tập đoàn IKEA đối với các nhà cung cấp là các công ty gia công chế biến gỗ cho tập đoàn nay, như Công ty Woodsland hay Công ty CP XNK Nam Định (NAFOCO), Công ty Scan Pacific. Theo yêu cầu của tập đoàn, toàn bộ các sản phẩm gỗ được cung cấp bởi các nhà cung cấp phải được làm từ nguồn gỗ có chứng chỉ quản lý rừng bền vững FSC. Để có nguồn cung gỗ FSC này, các nhà cung cấp cho IKEA tiến hành thực hiện liên kết với hàng nghìn hộ gia đình trồng rừng, với diện tích tham gia liên kết bình quân của mỗi hộ khoảng 1-3ha. Liên kết này này hiện được coi là có tiềm năng nâng cao lợi ích kinh tế cho các hộ trồng rừng, ổn định nguồn gỗ nguyên liệu đầu vào cho các công ty chế biến.

Ông Nguyễn Vinh Quang, đại diện Vifores cho biết, khi hợp tác sản xuất với IKEA, tỷ suất lợi nhuận ròng trên mỗi sản phẩm chỉ đạt khoảng 4-5%, thấp hơn nhiều so với lợi nhuận từ các đơn hàng với đối tác khác (từ 15-20%). Nhưng các hợp đồng với IKEA lại có khối lượng lớn nên xét về giá trị, các công ty này vẫn thu được lợi nhuận rất lớn. Cụ thể, năm 2016, NAFOCO có đơn hàng với IKEA trị giá tời 32,5 triệu USD, thu về lợi nhuận khoảng 1,3-1,6 triệu USD. Tương tự, Scansia  Pacific cũng có đơn hàng trị giá 25 triệu USD với IKEA trong năm 2016, tương ứng lợi nhuận ròng khoảng 1-1,25 triệu USD.

Ngoài ra, các đơn hàng của IKEA có độ ổn định rất cao. Điều này giúp các nhà cung cấp có được kế hoạch sản xuất ổn định và dài hạn. Cụ thể, các nhà cung cấp có thể định hướng đầu tư nhà xưởng, máy móc thiết bị, đổi mới công nghệ, tuyển dụng và đào tạo lao động, xác định đối tác mới và mở rộng vùng nguyên liệu tốt hơn.

Về phía các hộ gia đình trồng rừng, trong mô hình liên kết giữa các nhà cung cấp của IKEA và các hộ trồng rừng có chứng chỉ FSC, công ty cam kết mua toàn bộ gỗ nguyên liệu phù hợp có chứng chỉ FSC của các hộ dân với giá cao hơn tối thiểu 10-18% so với giá trung bình của gỗ cùng loại không có chứng chỉ trên thị trường tại thời điểm giao dịch. Theo đó, ông Vinh tính toán, thu nhập từ việc bán gỗ của các hộ dân sẽ tăng thêm 15-27 triệu đồng mỗi ha. (Thời Báo Doanh Nhân Online 17/4) Về đầu trang

Điện Biên: Lụi tàn những cánh rừng sim...

Cây sim tím không chỉ mang lại vẻ đẹp thơ mộng cho những cánh rừng nơi biên giới Điện Biên, mà còn là vị dược liệu quý dùng trong y học. Đối với môi trường, sim là một trong những loài cây giữ đất rừng, chống sói mòn tốt... Thế nhưng, chỉ sau vài năm ồ ạt thu mua và khai thác tận diệt, giờ đây loài cây này lại trở nên khan hiếm, những cánh rừng sim bạt ngàn xưa kia – bây giờ đang dần lụi tàn.

Tại huyện Mường Ảng – nơi mà chỉ vài năm trước người ta dễ dàng ngắm được những cánh rừng sim bạt ngàn khi vào mùa. Song thời điểm này, chính những người dân bản địa cũng phải khó khăn lắm mới tìm được một vài gốc. Lý do là bởi khoảng 3 – 4 năm trở lại đây gốc sim được thương lái thu mua với giá từ 1.500 – 2.000 đồng/kg củ tươi, nên người dân đua nhau đi khai thác khiến loài cây này ngày một cạn kiệt.

Chị Lù Thị Định, bản Kéo Nánh xã Búng Lao, huyện Mường Ảng, cho biết: Khoảng 3 – 4 năm trước chị Định đi tìm hiểu thì biết có người thu mua gốc sim rừng. Tuy nhiên, chị Định cũng không biết họ thu mua để làm gì. Vì cuộc sống gia đình khó khăn nên ngoài thời gian mùa vụ, vợ chồng chị Định lại vác dao cuốc lên rừng đào gốc sim rừng có sẵn trong tự nhiên đem bán cho các thương lái. Thời điểm hiện tại chị bán 1.500/kg gốc sim tươi đã cắt nhỏ và đập sạch đất. Nhiều năm người dân ồ ạt đi đào nên sim bây giờ còn rất ít và hiếm. Việc đào gốc sim cũng không dễ dàng mà thu nhập lại thấp. Ngày đào được nhiều chị Định cũng chỉ bán được gần 100 nghìn đồng.

Gốc sim sau khi thu mua được thương lái thuê người phơi bên lề đường giao thông

Gốc sim rừng được đổ phơi tràn lan ven đường quốc lộ

Đi dọc Quốc lộ 279 đoạn từ trung tâm huyện Mường Ảng xuôi hướng đi huyện Tuần Giáo, chúng tôi bắt gặp những bãi lớn tập kết gốc sim khô nằm rải rác ven đường. Theo ghi nhận của chúng tôi, nhiều nhất là tại một số huyện: Mường Ảng, Tuần Giáo...

Chị A - Một chủ cơ sở thu mua gốc sim tại huyện Mường Ảng, cho biết: Chị được thương lái dưới xuôi đặt cọc trước tiền, trung bình một tháng thương lái đánh vài chuyến xe lên lấy hàng, nghe nói xuất sang Trung Quốc, nhưng để làm gì thì không chị cũng rõ.

Điều đáng nói, sim không chỉ khai thác không đúng cách mà còn sơ chế và bảo quản sai phương pháp; được phơi trực tiếp dưới nền đất, hoặc ủ thành đống tại các khu vực rất mất vệ sinh. Điều này, theo phân tích của phía chuyên môn là phản khoa học, và có thể ảnh hưởng xấu đến tác dụng của dược liệu.

Theo bác sỹ Vũ Đình Việt, Phó Chủ tịch Thường trực Hội Đông y tỉnh Điện Biên, cho biết: Tất cả các bộ phận của cây sim đều có thể dùng làm thuốc chữa bệnh.  Cây sim chứa các hoạt chất có tác dụng chữa các bệnh về tiêu hóa, điều trị tiêu chảy do ăn uống, điều trị một số bệnh về miệng như viêm loét miệng do nhiệt và viêm họng… Tuy nhiên việc sơ chế, khai thác rễ cây sim của người dân, như đem rễ cây sim phơi ở vệ đường, sân nhà sau khi đưa tới các cơ sở chế biến thuốc sẽ rất mất vệ sinh, điều này sẽ gây ra tác dụng ngược lại của cây thuốc ảnh hưởng đến sức khỏe người bệnh.

Gốc sim sau khi thu mua được thương lái thuê người phơi bên lề đường giao thông

Quan điểm của ngành đông y là khai thác luôn luôn đi kèm với bảo tồn và duy trì phát triển nguồn gen của dược liệu để sử dụng lâu dài. Trước tình trạng cây sim bị người dân khai thác tràn lan, đã dẫn đến việc tận diệt loài cây này ở trên địa bàn, Hội đông y tỉnh cũng đã có những văn bản, thông tin truyền thông vận động bà con ngừng khai thác cây sim. – Bác sĩ Việt cho biết thêm.

Ngoài ra, việc chỉ thu mua gốc sim, mà phải là những gốc lớn một cách bất thường theo yêu cầu của thương lái Trung Quốc, về lâu dài cũng sẽ gây ra những hệ lụy khó lường. Bởi để lấy được gốc sim chỉ có thể khai thác bằng cách tận diệt. Thực tế đã chứng minh ở một số địa bàn huyện: Mường Ảng, Tuần Giáo... Với cách khai thác này, chỉ sau khoảng 3 – 4 năm nguồn sim đã dần khan hiếm. Thậm chí, một số nơi gần như không còn thấy bóng dáng của cây sim.

Bà Trần Thị Mẫn, bản Quyết Tiến 1, xã Búng Lao, huyện Mường Ảng nói: Khi thấy tình trạng người dân đổ xô đi đào gốc sim bán, rồi họ phơi tràn lan, chất đống ven đường, bẩn thỉu bụi bặm... Bà Mẫn rất băn khoăn và đặt câu hỏi không biết họ mua để làm gì? Bản thân bà Mẫn cũng lo ngại về điều đó.

Không biết giá trị, cũng không rõ lý do, song vì miếng cơm manh áo trước mắt, những người dân nghèo vẫn bằng mọi cách tìm và khai thác sim theo kiểu tận diệt để bán cho thương lái. Thiết nghĩa, nếu như không sớm có những biện pháp ngăn chặn thực trạng này, thì chẳng mấy nữa rừng ở nhiều nơi trên địa bàn tỉnh Điện Biên sẽ đứng trước nguy cơ mất dần nguồn gen dược liệu từ cây sim, và rất có thể chính người nông dân sẽ phải trả giá bằng những tiếc nuối, thâm chí là hậu quả khó lường trong tương lai. (Tài Nguyên & Môi Trường Online 17/4) Về đầu trang